Sầu Trên Đỉnh Puvan - Cơn Khát Cái Đẹp Của Một Tín Đồ Tôn Sùng Chữ “ Đẹp” Mù Quáng

Sầu Trên Đỉnh Puvan – Cơn Khát Cái Đẹp Của Một Tín Đồ Tôn Sùng Chữ “ Đẹp” Mù Quáng

Sầu trên đỉnh Puvan của Nguyễn Ngọc Tư là một câu chuyện chinh phục cái đẹp mà cây sầu mang lại nằm trên đỉnh Puvan của Vĩnh. Đồng hành với anh trong suốt chuyến đi ấy là Củi- thằng bé chăn dê dưới chân núi được Vĩnh thuê đi theo để dẫn đường và Dịu – “người tình” của Vĩnh, chỉ đi theo với mong ước sau chuyến đi có tiền để gửi về quê nhà cho con. Tổ hợp ba người chỉ có Vĩnh chạy theo cái đẹp, hai người còn lại đều vì chữ “mưu sinh”.

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Bùi Hải Yến

Sầu Trên Đỉnh Puvan - Cơn Khát Cái Đẹp Của Một Tín Đồ Tôn Sùng Chữ “ Đẹp” Mù Quáng

Mua sách của Nguyễn Ngọc Tư trên Tiki

Mua sách của Nguyễn Ngọc Tư trên Fahasa

Sầu – một vẻ đẹp tượng trưng cho sự hủy diệt

“Những đóa hoa sầu đẹp đến nỗi đáng đánh đổi cả đời người để được trông thấy chúng dù chỉ một lần”. Sầu là đóa hoa kì lạ chỉ nở trong điều kiện khắc nghiệt và độc ác nhất đối với con người, là nguyên cớ để một người phải chết sau khi đã chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó, sau khi đã thỏa mãn những khao khát chinh phục cái đẹp phi nhân tính của mình.

Những cây sầu không giết người nhưng việc nó nở hoa là tai họa đối với con người bởi cây sầu chỉ nở hoa sau khi nắng hạn kéo dài suốt mười ba tháng, cái đẹp của nó được tạo nên từ sự chết chóc và bất hạnh. Vì vậy những ai mê say cái đẹp vô lí ấy sẽ phải đánh đổi mạng sống của mình? (Tất cả những người khi đã đắm say và tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của sầu đều lựa chọn cái chết). Đây là cái đẹp mà Vĩnh tâm niệm vẫn luôn chạy theo, anh bỏ qua tất cả dáng vẻ đau ốm, tội nghiệp của những người dân dưới chân núi Puvan khi đã qua gần mười ba tháng không mưa và họ chẳng làm ăn được gì.

Kết cục của tín đồ lùng sục vẻ đẹp của cây sầu

Nhân vật Vĩnh được xây dựng là người tôn sùng cái đẹp, chịu sự ám ảnh của cái đẹp cây sầu trong mười mấy năm. Sau khi nghe tin sầu sẽ nở, anh muốn đến đỉnh Puvan bằng được. Cuối cùng khi đã ngắm được khoảnh khắc ra hoa của sầu, Vĩnh cũng như bao người đến trước, sau khi chạm tới trạng thái thỏa mãn thị hiếu cái đẹp của cây sầu, Vĩnh lựa chọn tự kết liễu đời sống mình. Vĩnh chết vì “Trên đỉnh núi không có thêm đỉnh núi” không còn đỉnh núi nào để Vĩnh có thể “lên đỉnh” vì anh biết “mỗi sáng thức dậy ta biết không có gì chờ đợi mình phía trước”, vì không còn hi vọng bất cứ điều tốt đẹp hơn có thể xảy ra với mình.

Phải chăng chính vì đã được chứng kiến những gì là tột đỉnh hoàn mĩ như những bông sầu nên Vĩnh không còn thiết tha với những gì đang có hay sẽ có vào ngày mai? Phải chăng vì là một người hèn nhát, ích kỉ, vô tâm và lạnh nhạt với đồng loại, chỉ biết sống cho mình và thoa mãn nhu cầu của mình nên Vĩnh sau khi chứng kiến được vẻ đẹp tuyệt mĩ của những bông sầu đẹp đấy, quí đấy nhưng vô ích, không cần cho ai, không giúp được ai, không vì ai mà tồn tại. Những bông sầu còn là hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp mang tính hủy diệt. một vẻ đẹp chết chóc và thù địch với con người, một loài hoa “ quỷ” chỉ nở hoa khi hút dưỡng chất từ máu và nước mắt của bao người.

Sầu Trên Đỉnh Puvan - Cơn Khát Cái Đẹp Của Một Tín Đồ Tôn Sùng Chữ “ Đẹp” Mù Quáng

Điều Nguyễn Ngọc Tư muốn nói….

Chọn tình huống một người chinh phục được ước mơ, chứng kiến được vẻ đẹp của những bông hoa huyền thoại rồi không bao giờ trở về, Nguyễn Ngọc Tư muốn gửi gắm một thông điệp: Con người nếu sống không tình thương, chỉ biết chạy theo những vẻ đẹp phù du, ích kỉ và bất cần đồng loại thì sớm muộn gì cũng phải trả giá cho sai lầm của mình. Không như Vĩnh, Dịu và thằng Củi cũng chứng kiến hoa sầu nhưng họ trở về vì họ không cần thứ hoa ấy. Họ đến đây vì mưu sinh, họ đến đây vì người thân và những bông hoa sầu ấy chẳng có chút ý nghĩa nào với họ, thậm chí họ căm ghét nó mãi mãi, họ không bao giờ hiểu nổi vì sao lại có những người dám đánh đổi tất cả kể cả mạng sống của mình chỉ để chiêm ngưỡng một vẻ đẹp phù du như thế. 

Cái đẹp là nghệ thuật. Cuộc sống và nghệ thuật là hai đường thẳng trùng nhau. Đừng vì nghệ thuật mà quên cuộc đời bởi vì nghệ thuật chân chính luôn là tiếng nói xuất phát từ đời, lên tiếng vì cuộc đời và kết thúc ở cuộc đời. Vĩnh chỉ làm đúng con người theo đuổi nghệ thuật chân chính – cái đẹp nhưng lại bị nó làm mờ mắt, thành người câm điếc với đời người xung quanh.

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Bùi Hải Yến

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: