Sự đồng điệu giữa Luật ngầm và tôi

Cách đây 4 năm, lần đầu tiên tôi biến đến Tuệ Nghi, một người con gái có vẻ khá thành đạt khi chỉ mới 22 tuổi. Tôi chỉ biết Nghi là một người khởi nghiệp khi chỉ mới 15 tuổi và mở công ty riêng ở tuổi 18. Đối với một người luôn theo đuổi đam mê, khát vọng khởi nghiệp như tôi thì chị như một idol quá chân thực, quá gần gũi. Tôi đến buổi ra mắt cuốn sách đầu tiên của chị, một cuốn tiểu thuyết – Luật ngầm.

Khi nghe về cuốn sách, tôi đã không quan tâm quá nhiều về nội dung của nó, tôi mua sách vì tác giả. Với cái tên khá ấn tượng, khiến tôi đọc cuốn sách ngay sau đó. Tôi ngấu nghiến nó chỉ trong 1 tuần. Tôi thường đọc các cuốn sách khá chậm vì tôi có thói quen vừa đọc vừa nghiền ngẫm, thỉnh thoảng lật lại những đoạn mình chưa hiểu.

Nhưng với Luật ngầm, tôi đã đọc khá nhanh. Không phải vì nó là một cuốn tiểu thuyết, cũng không phải vì nò không quá dài mà vì nó đã tạo cho tôi rất nhiều cảm hứng khi đọc, chân thực, logic, lời văn khá sắc bén và đặc biệt là sự thấu hiểu.

Gần nửa đầu cuốn sách nói về nhân vật An khi còn nhỏ, phần này Tuệ Nghi bộc bạch gần giống 90% cuộc đời lúc nhỏ của cô. Tôi tin đó là sự thật. Bởi vì chỉ những người đã trải qua những chuyện như vậy rồi mới có thể thấu hiểu một cách sâu sắc và diễn tả với một tinh thần nhẹ nhàng như vậy.

Tôi đặc biệt thích tính cách của An, gai góc, dấn thân, hào phóng và không sợ hãi. Có lẽ vì tôi đã thấy mình ở đâu đó trong nhân vật cũng như câu chuyện của tôi cũng có một chút tương đồng với An, vì vậy tôi đọc, hiểu và cảm rất nhiều.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tôi đặc biệt ấn tượng với những câu nói tưởng như bình thường nhưng nó như cứa sâu vào tim người đọc.

Nhiều người sẽ thấy khó hiểu khi bé An nói về việc luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người và mỗi khi có cơ hội giúp ai đó, tim An sẽ run lên vì nó. Tôi hiểu An, vì tôi cũng vậy. Việc giúp đỡ ai đó tôi cảm giác như một đặc ân mà tôi được hưởng, là một việc mà tôi luôn trân trọng và tự nhắc mình luôn phải làm nó một cách trọn vẹn. Không phải vì đó là việc giúp đỡ gì quá lớn lao mới khiến tôi như vậy. Đơn giản như An, chỉ là muốn xin mẹ gói mì để cho bạn khi thấy bạn đói. Hoặc giống như tôi, dù chỉ là đậu phỏng vấn một nhóm từ thiện nhỏ, điều này đã khiến tôi vui hết nấc và tim tôi luôn run lên vì nó, nó hơn hẳn cả cảm giác được ai đó cho một cục tiền lớn.

Là một cô gái luôn yêu thương mọi người, những con vật mình vui đùa mỗi ngày, cảm thấy nó như là một thành viên trong gia đình. Nhưng rồi cái nghèo đã khiến mẹ An phải chúng đi, những chú chó nhỏ.

An nói đúng: cơ cực sẽ cướp đi kỷ niệm, sự nghèo đói sẽ cướp đi những thứ mà ta yêu quý. Nếu nghèo, An sẽ chẳng thể bảo vệ được mọi thứ ở bên cạnh mình.

Còn tôi, tôi chưa từng nghèo, nhưng tôi từng đói, theo nghĩa đen. Chắc hẳn bạn sẽ thắc mắc vì nghèo và đói sẽ đi luôn đi chung với nhau. Nhưng đối với tôi, nó đã từng đi riêng. Tôi đói vì mỗi ngày chỉ được ăn một bữa. Tôi đói vì tôi phải tiết kiệm tiền để dành cho những thứ khác quan trọng hơn việc ăn uống. Tôi đói vì lúc đó, tôi chưa nhận thức được việc coi thường các nhu cầu cơ bản sẽ khiến tôi thất bại mọi thứ khác, dù tôi có tài giỏi tới cỡ nào.

Bố An mất. Tình nhân của ông cũng có mặt trong lúc ông hấp hối. Nhưng rồi đúng như Tuệ Nghi đã từng nói ngoài đời, tình nhân là người sẽ vui đùa với anh những lúc anh buồn chán nhất. Họ là người an ủi anh những lúc anh ngán cơm nhà. Họ sẽ là người ở cạnh anh những lúc anh cô đơn. Và họ sẽ mãi chỉ là tạm bợ. Còn vợ anh mới là người cuối cùng và mãi mãi khóc thương anh suốt khoảng thời gian về sau, khi anh đã nằm xuống.

Với những tố chất có sẵn, được tôi luyện, rèn dũa qua nhiều thăng trầm cuộc đời. Cô bé An ngày nào đã trở thành bà trùm của một tổ chức xã hội đen, mà ẩn sâu trong đó là một nhiệm vụ âm thầm. Rồi cuộc đời cô bé sẽ như thế nào?

Dĩ nhiên đó chỉ là trong tiểu thuyết. Bây giờ, Tuệ Nghi đã trở thành một nữ doanh nhân thành đạt, sáng lập các công ty, thương hiệu của riêng cô. Cô thậm chí còn được MTD International – một trong những công ty nổi tiếng nhất Hoa Kỳ trong lĩnh vực tư vấn và phát triển chiến lược, mời làm Giám đốc chiến lược tại Việt Nam. Tuệ Nghi vẫn đang trên con đường chinh phục những đỉnh cao mới. Và tôi cũng vậy.

Cuộc đời bạn sẽ có những đỉnh cao nào cần vươn đến? Bạn có cảm nhận giống tôi khi đọc tác phẩm này?

Hãy thử đọc và cảm nếu bạn chưa biết đến nó hoặc chia sẻ cảm nghĩ của bạn với tôi nhé.

Câu chuyện này sẽ sớm được chuyển thể thành phim và công chiếu tại các rạp ở Việt Nam trong vài năm nữa. Nếu sớm muộn gì bạn cũng biết đến nó, vì sao bạn không nắm lấy cơ hội để biết sớm hơn?

Leave a Reply