Ta có bi quan không ?- Cuốn sách "giải cứu" tuổi trẻ của bạn

Ta có bi quan không ?- “Giải cứu” tuổi trẻ của bạn

Điều đáng sợ nhất của đời người không phải là cái chết mà là sự bi quan trước hiện thực. Cái cảm giác bất lực trước cuộc sống của bản thân giống như mình không tìm được lối thoát nào nó đau đớn vô cùng. Ta bất lực vì ta nghĩ rằng mình không thể làm được điều gì và ta trách cuộc đời đã đẩy mình vào đáy vực. Vậy suy cho cùng là vì cuộc đời hay vì bản thân ta?

Ta có bi quan không ?- Cuốn sách "giải cứu" tuổi trẻ của bạn

Tôi từng nghe một câu nói rất hay: “Dù cuộc đời có đẩy bạn xuống tận cùng của đáy vực bạn vẫn phải mỉm cười mà tìm cách leo lên ” . Đáy vực ấy sâu thật nhưng tại sao phải ngồi đó và khóc đúng không? Mỗi một ngày trôi qua sẽ có một điều bất ngờ đến với bạn: đó có thể là một điều khiến bạn vui vẻ và hạnh phúc, cũng có thể là điều khiến bạn đau khổ tột cùng. Ta thường cảm ơn cuộc đời vì những điều tốt đẹp nhưng lại nguyền rủa và căm ghét những biến cố mà không biết những thứ ta căm ghét ấy lại tạo lên một con người hoàn hảo của tương lai.

Cho dù có bất cứ biến cố nào xảy đến thì quyết định vẫn nằm ở thái độ của bạn. Và tác giả Khải Đơn muốn bạn trả lời câu hỏi “Ta có bi quan không ?” Khi đối diện với vết thương của cuộc đời mình !

Tôi biết đến Khải Đơn khi đọc cuốn sách ” Gập ghềnh tuổi 20 ” . Đó là lần đầu tiên tôi bị ấn tượng bởi một giọng văn đơn giản, gần gũi mà sâu sắc đến kì lạ. Mỗi thông điệp mà chị muốn truyền tải có sức ảnh hưởng rất lớn. Khải Đơn gây ám ảnh bởi cái thực trong từng mảng đời mà chị viết. Và chính “Ta có bi quan không” lại tạo ấn tượng về chị trong tôi một lần nữa. Tôi cảm nhận cái chất riêng trong con người ấy – một tác giả khai thác sâu tâm lí và đời thực.

“Giữa tuổi trẻ đầy mộng mơ và lấp lánh, bạn có bao giờ nhìn thấy vết thương cào xước năm tháng hồn nhiên của mình? Vấp ngã giữa công việc đầy biến động, đập vỡ tình yêu trong bàn tay hay đơn giản một ngày gục ngã vì tổn thương tràn ứa những gì ta có thể chịu đựng.”

Ta có bi quan không ?- Cuốn sách "giải cứu" tuổi trẻ của bạn

MUA SÁCH TRÊN FAHASA

Tuổi trẻ nếu không ngã sao có thể trưởng thành. Vết thương thanh xuân là vết thương khó lành nhất. Giống như ” tuổi trẻ lem luốc” mà Khải Đơn đã viết. Tuổi trẻ ấy đã trải qua những gì ? Đó là một quá khứ cơ cực, tuổi thơ bất hạnh hay cái niềm tin vào trường học cứu vớt tương lai? Có lẽ là tất cả !

Cuốn sách được chia làm 4 phần, trong mỗi phần là những câu chuyện khác nhau để giúp người đọc đến với những cuộc đời trong thế giới ngoài kia: có đau khổ, có hạnh phúc nhưng cũng có sự tuyệt vọng đến vô vọng. Tôi nghĩ đó là tất cả những gì mà tác giả trải qua và được chứng kiến. Và tất cả những điều xảy ra trong cuộc sống của con người là nét vẽ của định mệnh, nó làm nên một cuộc sống đúng nghĩa. Nếu không có đau khổ làm sao có hạnh phúc, nếu không có thất bại làm sao có thành công. Con đường mà chúng ta đi cũng không bao giờ bằng phẳng vậy thì tại sao không học cách để đi qua thay vì ngồi đó than vãn?

Rất nhiều người trong chúng ta nghĩ mình đau khổ và không ai khổ bằng mình . Rồi chúng ta đổ lỗi cho tất cả. Nhưng “Đừng trách vết thương, đừng đay nghiến đổ vỡ xảy đến không thể hàn gắn bởi bi quan và lần vấp nga thực sự sẽ định hình ta”

Giống như một bệnh nhân trầm cảm, ta nhốt mình trong bóng tối của sự bi quan, ta không tin mình có thể làm được, không còn chút lòng tin vào cuộc sống, vào những người xung quanh ta. Chính sự bi quan khiến bản thân bị chết chìm trong ngột ngạt, trong nỗi buồn và ám ảnh.  Bi quan có lẽ là liều thuốc độc giết chết tương lai, hủy hoại nhanh nhất nguồn sống tinh thần của con người.

Vậy “Bạn có bi quan không?”

Ta có bi quan không ?- Cuốn sách "giải cứu" tuổi trẻ của bạn

Đừng bi quan, đừng tuyệt vọng, hãy cứ mỉm cười với cuộc sống này “Ta lớn lên mãi mãi, yêu cuộc sống, trân trọng bất trắc như điểu không tránh khỏi, và chọn sẽ sống mạnh mẽ như chưa từng biết sợ một cơn bão nào trong đời. Tình yêu hay sự thành đạt… chỉ là phát sinh của những vết thương tươi mới trong tim mình”

Tuổi trẻ mà , hãy cứ đối mặt và cứ dũng cảm như thế…

Đừng để bi quan ám ảnh cuộc đời bạn . Sau tất cả, hãy tự nhủ rằng:

Ta học cách tự lành vết thương, thay vì kì vọng vị anh hùng nào đó xuất hiện để cứu lấy mình. Chẳng ai cứu được kẻ phiêu lưu chọn buông mình xuống vực thẳm. Chẳng ai giúp được người chọn quăng mình xuống dòng sông chảy xiết. Đau khổ là điều cuối cùng không thể sẻ chia – và ta phải tự học điều đó”

Leave a Reply