“Đam, mê rồi khó mà bỏ” hay “Đam mê rồi, khó mà bỏ” – Tản mạn về Đam mỹ và thú vui đặc biệt của tớ

Để mở đầu cho bài viết này, khoảng năm giây trước khi viết tớ đã cẩn thận search Google một phen. Quả là trời không phụ lòng người, thông tin tớ tìm được nghe ra khá là hay ho. Theo Wikipedia, “Đam mỹ (tiếng Trung: 耽美; bính âm: Dānměi) là thưởng thức cái đẹp, đam mê cái đẹp. “Đam mỹ” nghĩa là đắm chìm, mê mẩn, ám chỉ những thứ đẹp đẽ và lãng mạn. Nó bắt nguồn từ xu hướng văn học và nghệ thuật tư sản được gọi là chủ nghĩa thẩm mỹ phổ biến ở Tây Âu vào cuối thế kỷ 19. Thuật ngữ “Đam mỹ” (たんび) xuất phát từ Nhật Bản, ban đầu đề cập đến chủ nghĩa thẩm mỹ. Từ thập niên 2000, nó được sử dụng để chỉ những bộ tiểu thuyết nói về tình yêu đồng tính nam ở Trung Quốc”.

Tóm lại, nếu Wiki không lừa tớ, thì ban đầu Trung Quốc, đồng tính và tình yêu vốn là những khái niệm hoàn toàn xa lạ với từ vựng “Đam mỹ”. Thực ra trường hợp từ vựng bị biến đổi nghĩa theo thời gian như thế này cũng chẳng phải điều hiếm hoi, nhưng biến đổi nghiêng trời lệch đất như “Đam mỹ” kể ra cũng là một câu chuyện thú vị. Tớ mạn phép phỏng đoán nguyên nhân giới trẻ Trung Quốc sử dụng cụm từ “Đam mỹ” để đặt thể loại cho những câu chuyện tình yêu của hai chàng trai để vừa tôn vinh sự xinh đẹp của tình yêu, cũng vừa để ca ngợi vẻ đẹp cả ngoại hình lẫn tâm hồn của các nhân vật nam trong truyện. Dù sao đây cũng là dạng văn học chủ yếu phục vụ cho đối tượng phụ nữ trẻ, nên việc có nhiều nam chính đam mỹ mang vẻ ngoài được mô tả cực kỳ mlem cũng là điều dễ hiểu.

Nhắc đến Đam mỹ, có một số khái niệm mà nếu là người ngoài sẽ rất dễ nhầm lẫn. Đầu tiên thì, Đam mỹ nói về tình yêu đồng giới giữa hai bạn nam, nhưng không phải cứ cuốn sách nào có hai ông đực rựa yêu đương các thứ các thứ cũng gọi là đam mỹ. Chúng ta còn phải xét đến cả quốc tịch của tác giả và nội dung câu chuyện nữa. Vì hiện giờ “Đam mỹ” đã là từ vựng gần như nhập tịch Trung Quốc rồi, nên những câu chuyện tình cảm nam nam hầu hết là do các tác giả người Trung Quốc viết nên. Chứ nếu tác giả là người nước ngoài, chúng ta đã có thể gọi là “Boylove”; “Yaoi”, Shounen Ai (Với trường hợp của Nhật Bản) hoặc đơn giản trực tiếp hơn là “Truyện gay” chẳng hạn. Đương nhiên, không phải là không có những tác giả nước ngoài cố bắt chước theo phong cách của các tác giả Trung, lấy bối cảnh Trung để viết truyện tình yêu đồng tính nam (Tôi đang nói đến các bé đó! Các bé tác giả teenfic ạ!). Vì khái niệm “Đam mỹ” hiện tại không phải quá chắc lép, nên tớ không chắc những tác phẩm mo phỏng này có được coi là “Đam mỹ” không nữa.

Sâu hơn nữa thì, không phải bất cứ câu chuyện nam nam có quốc tịch Trung Quốc nào cũng là “Đam mỹ”. Như tớ đã viết ở trên, cũng giống như “Ngôn tình”, đối tượng phục vụ chủ yếu của loại hình văn học này là độc giả nữ trẻ tuổi (Những người được gọi là hủ nữ), những người phần lớn tìm tới Đam mỹ vì nhu cầu giải trí, muốn theo dõi chuyện tình của hai anh chàng (phần lớn là) đẹp trai để tạm quên đi mỏi mệt cuộc đời (như tớ là ví dụ). Họ không đòi hỏi về khía cạnh nghệ thuật hay văn học quá hàn lầm, cao siêu. Tất nhiên, không thiếu những tác phẩm Đam mỹ giàu giá trị nghệ thuật, đậm giá trị nhân văn, nhưng trong phần lớn trường, chỉ cần nhân vật và câu chuyện đủ hấp dẫn là một tác phẩm Đam Mỹ đã có thể coi là thành công rồi. Cá nhân tớ khi đọc đam mỹ cũng đã xác định tâm thế là tìm đến một hình thức tiêu khiển, một thú giải trí lành mạnh đáng yêu, cũng như người khác đánh cầu lông hay trồng hoa cỏ vậy.

Điều gì khiến một thiếu nữ trở thành hủ nữ? Tớ không chắc, vì tớ nghĩ con đường vào hố đam mỹ muôn hình vạn trạng, mỗi người mỗi vẻ. Riêng tớ, vốn là một đứa không quá mặn mà với Ngôn Tình, tớ trở thành hủ nữ đơn giản vì niềm đam mê với cái đẹp. Không phải là cái đẹp cao siêu gì đâu, chỉ là cái đẹp được nhân hai khi hai anh trai tình thương mến thương với nhau mà thôi. Nói ngắn gọn, tớ mê trai! Ngay từ lần đọc được cuốn đam mỹ đầu tiên, tớ đã cảm thấy ánh sáng thuần khiết của chân ái cuộc đời chói qua tim rồi. Tuy rằng có mê mệt trinh thám kinh điển bao nhiêu đi chăng nữa, tớ vẫn sẽ để dành một chỗ nho nhỏ cho thú vui đọc Đam Mỹ của mình.

Trước đây, mà thực ra đến giờ vẫn vậy, tớ hay các hủ nữ khác chủ yếu đọc Đam mỹ thông qua các nền tảng internet – nơi chôn rau cắt rốn của đam mỹ ngay từ buổi bình minh của nó. Đam mỹ là một dạng văn học khá đặc thù, phục vụ cho một nhóm đối tượng riêng biệt, nên trước đây Internet gần như là cách duy nhất để các tác giả đam mỹ đem đứa con tinh thần của mình gửi tới độc giả. Dần dần, việc yêu thích tình cảm đồng giới nam nam đã trở nên khá phổ biến, kéo theo đó là việc các bộ đam mỹ đình đám được xuất bản, được chuyển thể thành hoạt hình, thậm chí là thành thành phim bất chấp tình trạng kiểm duyệt gắt gao của cục điện ảnh xứ Trung. Từ chỗ không được coi là văn học chính tông, các tác phẩm đam mỹ đang dần khẳng định được chỗ đứng của mình, sức ảnh hưởng của nó tới văn hóa trong và ngoài Trung Quốc không hề nhỏ, thậm chí ngang ngửa những gì mà người chị em Ngôn tình của nó từng làm được. Điều này kéo theo không ít quan ngại, nhưng cũng khiến tớ thấy vô cùng phấn khởi.

Tớ phấn khởi là bởi vì hiện này việc xuất bản Boylove nói chung và Đam mỹ nói riêng tại Việt Nam đang dần trở nên phổ biến. Trước đây, để được cẩm trên tay một quyển đam mỹ có bản quyền, được dịch thuật chỉnh chu không phải việc đơn giản, mà kêr cả có thì giá cả quyển sách ấy cũng chẳng phải đậu vừa rang. Nhưng trong mấy năm trở lại đây, các đơn vị phát hành, xuất bản sách như Meibooks, Daisybook, Amak, Hcomic, Cẩm phong, thậm chí các ông lớn như IPM đang cũng vào cuộc và khiến cho số lượng đam mỹ được mua bản quyền rồi xuất bản càng lúc càng nhiều. Việc sở hữu một cuốn Đam mỹ yêu thích không còn là vấn đề khó khăn nữa. Hơn nữa, các nhà phát hành còn đầu tư rất nhiều vào những yếu tố phần nhìn như bìa sách hay quà tặng kèm khiến những độc giả dẫu đã đọc xong tác phẩm đó trên mạng rồi cũng vẫn vui lòng bỏ tiền ra rước sách về dinh

Chỉ hy vọng rằng trong tương lai đam mỹ nói riêng và boylove nói chung sẽ được phổ biến hơn nữa, để số lượng bản in của các cuốn sách lớn hơn nữa. Không vì gì khác, chỉ là mong sao giá của cac bộ đam mỹ sẽ rẻ hơn bây giờ một chút. Tuy là so với hồi trước thì đã rất ưu đãi rồi, nhưng với đỗ nghèo khỉ như tớ, không gì làm tớ hạnh phúc hơn việc này.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: