"Tên của cuốn sách này là bí mật" – Thật! Bí mật lắm! Ai hỏi cũng không kể đâu!

Tên Của Cuốn Sách Này Là Bí Mật – Thật! Bí Mật Lắm! Ai Hỏi Cũng Không Kể Đâu!

Một mùa Halloween nữa lại sắp lò dò bước qua cuộc đời tẻ nhạt của tớ, kéo theo một câu hỏi chẳng bao giờ cũ: “Mùa lễ hội ma năm nay, một đứa sợ ma như mình đọc gì đây?” Tớ không phải fan của thể loại kinh dị, cũng chẳng ưa máu me giết người gì hết, nhưng lại vẫn muốn theo trend cho hợp mùa mới nên chuyện chứ? Đúng lúc ấy thì như một sự trêu ngươi, những bài review rồi quảng cáo liên quan đến cuốn sách trên tiêu đề cứ như thế mà nhảy ra múa may quay cuồng trước mắt tớ. Dù đang trong thời kỳ tu hành như vì đã nhận được tín hiệu từ vũ trụ, tớ vẫn đành nhắm mắt liều mình mà mua Tên của cuốn sách này là bí mật về.

Mua sách trên Tiki

Chưa lần nào tớ lại có ít thông tin về một cuốn sách mình định mua đến thế. Cho tới tận khi sách đã về đến tay và những dòng đầu tiên đã được đọc, tớ vẫn hoàn toàn chẳng biết cuốn sách này định nói về cái gì, có phải thứ tớ cần quan tâm hay không? Những dòng giới thiệu trên các trang bán sách, ngoài việc làm tớ càng thêm tò mò ra thì hầu như là vô dụng, chẳng cung cấp được điều gì làm tớ đoán ra được nội dung cuốn sách. Thậm chí nó là fiction hay non fiction tớ còn chẳng biết, và tớ cá là nhiều bạn cũng mờ mịt y như vậy. Cho nên thân là một đứa đã nhảy xuống cái hố này, tớ sẽ trả lời một vài câu dấu chẳng ai hỏi, nhưng biết đâu có người muốn biết thì sao?

Thứ nhất, Tên của cuốn sách này là bí mật có phải là fiction không?

Có! Nếu việc có nhân vật và có một cốt truyện mở kết cụ thể là một tiêu chí trọng yếu, thì cuốn sách này sẽ là ví dụ không thể đúng hơn cho thể loại fiction. Không chỉ vậy, đây còn là phần đầu tiên của cả một series 6 quyển, với những cái tên mà chỉ nghe thôi đã thấy cực kỳ tò mò. Dẫu chưa đọc được một cái giới thiệu sách nào nếu ra được tên của hai nhân vật chính, nhưng tớ nghĩ cứ nói ra chắc cũng chẳng phải tội ác spoil gì.

Khi đọc cuốn sách Tên của cuốn sách này là bí mật, các cậu sẽ được làm quen với cặp đôi nhân vật chính của chúng ta: Chuyên gia sinh tồn Cassandra (Còn được gọi là Cass) và cậu bạn cùng lớp, kiêm đồng đội, kiêm nghệ sĩ hài độc thoại tương lai của cô ấy – Max – Ernest. Cass và Max- Ernest đều là hai đứa trẻ mười một tuổi bị cho là lập dị quá thể so với phần còn lại, khi Cass luôn khiến mọi người phát điên với vô vàn những báo động về đủ loại thảm hoạ huỷ diệt cùng như mối nguy hiểm chết người, còn Max-Ernest thì không thể ngừng làm phiền người xung quanh với những câu hài độc thoại nhạt nhẽo của mình. Hai đứa trẻ không hoàn hảo, đầy những vấn đề (cả của chúng và của người lớn quanh chúng) với có cái tôi cực kỳ cao ấy, đã vô tình bị cuốn vào một âm mưu đáng sợ liên quan đến một thể lực độc ác vừa kỳ bí. Sự bí ẩn của chúng có lẽ ngang ngửa tổ chức áo đen trong Conan, khi nửa cuốn sách đã đi qua đời tớ rồi mà âm mưu, mục đích, hay phương thức hoạt động của những người này vẫn chưa được bộc lộ. Tác giả quyết tâm giữ mọi thử đến cuối cùng mới làm một cú bung lụa rực rỡ. Và nếu hành động đó là để phục vụ cho trải nghiệm đọc của độc giả,thì mình nghĩ tác giả đã thành công rồi đấy.

Thứ hai, đây là một cuốn sách dành cho trẻ con phải không?

Phải! Thành thật mà nói điều này khiến tớ có hơi tiếc nuối. vì nếu được đọc nó sớm hơn, khi tớ còn là một đứa trẻ, cuốn sách này hẳn sẽ còn tuyệt vời với tớ hơn nhiều. Còn giờ, khi đã qua cái tuổi mười một ẩm ương quá lâu rồi, những tình tiết trong cuốn sách, dẫu được sắp xếp rất hợp lý và tạo được sự tò mò rất đáng khen, thì suy cho cùng vẫn chưa đủ “nặng đô” với tớ. Nhân vật phản diện có thể hiện được sự độc ác, mưu mô nhưng còn khá ngây ngô, đôi khi còn có mấy pha tự hack độ khó cho game cuộc đời mà tớ chẳng hiểu lý do vì sao. Cũng vì thế mà những nguy hiểm cặp đôi nhân vật chính phải đối mặt nghe ghê gớm phết đấy, nhưng thật sự cũng chẳng đáng sợ đến thế. Mấy nút thắt được cởi hơi nhanh và có phần dễ dàng và thuận tiện cho nhân vật chính, khiến tớ có hơi hụt hẫng. Tất nhiên đây không phải lỗi của bản thân quyển sách, vì nó đã rất phù hợp với đối tượng mà nó hướng tới rồi. Một kẻ già đầu với tâm hồn đen thui như tớ thì có thể nói được điều gì đây chứ?

Thứ ba, tại sao biết nó là sách thiếu nhi rồi mà trâu già như tớ vẫn còn đọc một lèo đến cuối?

Ấy ấy ấy bạn tôi ơi, cái này thì lại phải kể đến tài năng dẫn chuyện của tác giả? Điểm ăn tiền nhất, điểm sáng giá nhất của cả cuốn sách này. Tớ chưa từng biết đến Pseudonymous Bosch trước đây (Tớ gõ sai cái tên này ba lần trước khi gõ được đúng, thật có lỗi), nhưng ở ông tớ thấy được phong cách của Jim Benton, của David Walliams, một chút của Roald Dalh và một chút nữa của René Goscinny. Đó là một khiếu hài hước duyên dáng, một lối dẫn dắt nhịp nhàng uyển chuyển và khả năng biến câu từ thành đồng minh vô cùng tài tình.

Cậu có thể tưởng tượng được cách tác giả sử dụng chính những con chữ để minh hoạ cho câu chuyện của mình không? Cả cuốn sách không hề có lấy một hình minh hoạ nào, nhưng mọi thứ vẫn hiện lên vô cũng sống động thông qua giọng kể tưng tửng, hài hước và cách dẫn dắt lắm khi lòng – vòng – một – cách – đầy – chủ – ý của tác giả. Thậm chỉ ở trang một, chỉ bằng một ký tự thôi, tác giả đã thành công khiến tớ phải phì cười. Khi đọc cuốn sách này các cậu phải cẩn thận nhé, vì các cậu sẽ rất dễ bị lối kể chuyện của tác giả lôi kéo, khiến cậu cứ một chương, rồi lại một chương, tiếp một chương và tự nhiên đọc hết cuốn sách từ bao giờ. Nếu phải nói thì điều này giống như câu chuyện bất tận của một người bạn duyên dáng vậy, cậu cứ muốn người đó mở miệng và nói mãi, nói mãi thôi.

Tóm lại, nếu các cậu cần một vẻ trở về tuổi thơ trong mùa Halloween cô đơn năm nay, hoặc cần thứ gì đó thú vị để giữa cho thằng em hay đứa cháu của mình chịu ngồi yên tầm vài tiếng, cuốn sách này sẽ là một sự lựa chọn không thể tuyệt vời hơn. Còn nếu bạn cần một liều kinh dị nặng đô hơn? Vậy thì còn chần chờ gì nữa, hãy ngã vào vòng tay của Eward Alan Poe hay Stephen King đi thôi.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: