Thất Lạc Cõi Người – Không Có Cách Sống Giữa Thế Gian

Thất lạc cõi người là một trong những cuốn tiểu thuyết Tự thuật nổi tiếng nhất Nhật Bản. Tác phẩm khắc họa cuộc đời đầy đắng cay của nhà văn Dazai Osamu. Dẫu tác phẩm ra đời vào thế kỷ XX nhưng đến tận bây giờ vẫn còn gây sức ảnh hưởng sâu sắc.

Nhà văn dùng nỗi đau để viết

Tiểu thuyết Thất lạc cõi người  của Dazai Osamu có tên gốc là Nhân gian thất cách (人間失格), nghĩa là không tư cách sống giữa nhân gian. Từ tên gọi của tác phẩm đã gây ra sự cay đắng của một kiếp người, đó là bi kịch của con người không còn cách nào để sống và cũng không có cách nào kết nối giữa cuộc đời rộng lớn này.

Sống, dù chỉ là một vai hề, cũng phải đi đến tận cùng đày ải.

Sống, nhiều khi không bằng chết nhưng phải nghiến răng đi tiếp, nhiều khi chưa chắc gì vì hai chữ ngày mai…

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tác phẩm được viết với ngôi thứ nhất kể về cuộc đời của chàng trai Oba Yozo từ thời niên thiếu cho đến khi trưởng thành. Yozo cũng chính là hiện thân của tác giả Dazai Osamu. Những nỗi đau mà chàng trai Yozo phải chịu đựng được khắc họa trong cuốn sách này chính là những biến cố thăng trầm trong cuộc đời của chính Dazai Osamu.

Lạc lõng giữa thế gian

Tiểu thuyết Thất lạc cõi người bắt đầu khắc hoạ một nội tâm đầy biến động của chàng trai Yozo từ ngỡ ngàng, đau đớn đến cô độc tột cùng. Từ nhỏ anh đã không thể hiểu được vì sao mọi người trong nhà luôn ăn nói khách sáo, câu nệ với nhau một cách lễ nghi chứ không nói thật lòng mình. Mọi người không thể hiện tình cảm của mình mà luôn cư xử một cách chuẩn mực như những lễ nghi, cổ tục mà họ được dạy. Trong khi trong lòng họ có những lúc không hài lòng người khác nhưng cũng luôn để trong bụng chứ nói ra mà âm thầm cười cợt, hãm hại sau lưng.

Thế gian cụ thể là gì đây? Là số nhiều của con người chăng? Cái thực thể của thế gian nằm ở đâu kia chứ? Cho đến bây giờ tôi sống mà cứ nghĩ thế gian toàn là một cái gì đó cường liệt, khắc nghiệt và vô cùng đáng sợ

Tuổi còn nhỏ nhưng chàng thiếu niên Yozo đã nhận ra sự giả tạo trong cách cư xử của những con người trong gia đình quý tộc. Đó cũng là một lớp người phổ biến ở Nhật Bản vào thế kỷ XX. Họ lễ độ, khách sáo nhưng thực chất lại vô cùng xa cách nhau, không tiếc lời mạt sát đối phương ở phía sau lưng nhưng trước mặt lại cười thanh nhã như không có chuyện gì xảy ra.

Càng hiểu chuyện thì Yozo càng sợ hãi nhưng không có cách nào thoát khỏi cuộc sống như vậy. Càng trường thành chàng trai ấy càng cô độc hơn trong nỗi hoảng sợ đám đông giả tạo ngoài kia. Anh càng hãi hùng thì càng không có cách nào thoát khỏi, những con người giả tạo ấy quá đông còn anh muốn cư xử thật lòng thì lại quá khó khăn.

Thành ra tôi tự chôn giấu nỗi đau khổ của mình trong một cái hộp nơi đáy tim, cố gắng không để lộ ra sự thống khổ và căng thẳng một chút nào […]

Sự cô độc của chàng trai đeo mặt nạ

Yozo ấy là một chàng trai có tài từ lúc còn nhỏ, ăn luôn là một trong những học sinh đứng đầu của lớp và có tài hội họa bẩm sinh. Dẫu vậy anh luôn tìm cách che giấu sự tài năng của mình bằng cách thường xuyên giả bệnh để ít khi đi học. Anh luôn giả vờ là một kẻ quậy phá, tinh nghịch khiến giáo viên phiền lòng.

Lý do mà Yozo luôn che giấu bản thân mình là vì anh biết rõ rằng con trai của gia đình quý tộc nếu tài giỏi hơn người chắc chắn sẽ được ca tụng rất nhiều. Mà những lời khen và sự nâng đỡ của những gia đình quý tộc khác khiến Yozo thật sự buồn nôn đến sợ hãi. Anh khinh bỉ, muốn lẩn trốn vẻ mặt, thái độ giả tạo của họ.

Thành ra tôi tự chôn giấu nỗi đau khổ của mình trong một cái hộp nơi đáy tim, cố gắng không để lộ ra sự thống khổ và căng thẳng một chút nào, dưới vẻ mặt tươi cười ngây thơ vô tội và vai diễn chú hề tài ba của tôi cuối cùng cũng đã được hoàn thành.

Vì sợ hãi những con người giả tạo mà anh đã đeo lên mặt chiếc mặt nạ kẻ ngốc. Anh sống như thể mình chỉ là một con người vô dụng để lánh xa thế giới của những con người giả tạo ấy. Anh từ chối việc người khác ca tụng bản thân mình, khách sáo xem trọng mình để rồi phải sống trong sự giả dối với họ. Anh chẳng thà là một người vô dụng bất tài để sống mà không phải giả dối chứ không muốn được tung hô mà đổi lấy những quan hệ xã giao giả tạo.

Vẻ ngoài mỉm cười tươi tắn, và còn làm người khác cười nữa nhưng bên trong là cả một cõi lòng u uất, như muốn nói rằng chẳng thể nào mà khác được.

Một mặt Yozo vừa sợ hãi con người đến mức muốn lánh xa. Nhưng tận cùng sâu trong lòng anh vẫn là nỗi cô đơn tận cùng vì sống một cuộc đời mà không ai giống mình, cũng không ai hiểu mình. Trong cái thế giới mà anh đang sống, anh chẳng tìm được một mình đối xử với mình một cách chân thành. Những nụ cười mà mọi người cười trước mặt anh chẳng qua chỉ là cái cười xã giao, anh vẫn tiếp tục cô đơn lạc lõng trong các thế giới là không tìm được sự kết nối với con người.

Thất lạc cõi người khắc họa nỗi cô đơn tận cùng và tấn bi kịch của con người từ chối sống cuộc đời giả dối. Họ trầm luân trong một kiếp người, đau đớn vì sống một đời mà mất kết nối với cả thế gian. Đó cũng chính là nỗi đau cả đời của tác giả Dazai Osamu.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: