Thất Tịch Không Mưa – Mảnh Duyên Tình Ngang Trái

Thất Tịch không mưa là tiểu thuyết ngôn tình của nữ tác giả Đài Loan Lâu Vũ Tình. Tác phẩm đã chinh phục trái tim của biết bao đọc giả bởi những âm hưởng đau thương và tiếc nuối. Cứ mỗi dịp Thất Tịch, tiểu thuyết này lại khiến những ai đã từng đọc cuốn sách này không khỏi bồi hồi, khi nhớ lại những cung bậc bi thương về một mối tình trái ngang đã được định sẵn ngay từ lúc đầu.

Chờ đợi kiếp sau, hóa thành con ve sầu mùa thu, hát cho anh nghe khúc ca du dương mùa hạ.

Câu chuyện buồn của ngày Thất Tịch

Tựa đề của cuốn tiểu thuyết Thất Tịch không mưa của Lâu Vũ Tình bắt nguồn từ câu chuyện về nguồn gốc của ngày lễ Thất Tịch, tức ngày mùng bảy tháng bảy âm lịch hằng năm. Đây được xem là ngày Lễ Tình Nhân theo văn hóa phương Đông cũng là bởi theo truyền thuyết thì ngày này hằng năm chính là ngày mà Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau. Họ trải qua biết bao sóng gió nhưng đến cuối cùng vẫn là trái ngang, chỉ có thể tương phùng một năm một lần ngăn ngủi. Cũng vì thương xót cho mối duyên mỏng manh ấy mà vào ngày Thất Tịch trời luôn đổ mưa.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Có Thất Tịch nào mà không mưa?

Có tình yêu nào không phải trải qua đau đớn?

Có nỗi đau nào mà người ta vẫn cam lòng nếm trải?

Trong cuốn tiểu thuyết này, Lâu Vũ Tình đã mượn cái nguồn gốc của ngày lễ Thất Tịch mang màu sắc bi thương trong truyền thuyết để viết nên câu chuyện của đôi trẻ Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ. Cô gái Thẩm Thiên Tình sinh vào ngày mùng bảy tháng bảy, cuộc đời sau này của Thiên Tình cũng như chính nguồn gốc sinh nhật của cô vậy, gắn chặt với ngày Thất Tịch, và u buồn như bầu trời đầy giông bão của ngày lễ ấy vậy.

Em cứ sợ, trời mưa mất, anh sẽ không đến được, em lo xa quá rồi, thực sự cho dù Thất Tịch trời có nắng đẹp bao nhiêu anh cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em một lần nào nữa.

Mỗi năm đến ngày lễ ấy, mọi người vui vẻ, cười cười nói nói cùng nhau để vui ngày lễ Tình Nhân phương Đông. Còn Thiên Tình thì lại ôm nỗi đau của riêng mình. Vốn dĩ là một ngày hạnh phúc, nhưng Thất Tịch với Thiên Tình lại đầy sự đơn độc và đớn đau. Hóa ra khi vắng đi người mình xem trọng cả đời, thì dù hôm ấy có là ngày lễ gì đi nữa thì cũng không còn quan trọng, không còn đáng để bận tâm nữa.

Bạn có quan tâm: Top 10 tiểu thuyết ngôn tình buồn da diết khiến bạn không thể nào quên

Hạnh phúc bất toàn

Tác giả đã tạo ra một mối duyên trái ngang trong Thất Tịch không mưa giữa cô gái Thẩm Thiên Tình và người anh nuôi Thẩm Hàn Vũ. Họ đã có một tuổi thơ vô cùng hạnh phúc cùng với nhau. Hàn Vũ luôn bảo vệ và bao bọc cho người em nuôi Thiên Tình, anh luôn là người khiến Thiên Tình tin tưởng và muốn dựa vào cả đời. Thiên Tình vốn dĩ là cô nhi, cũng vì lẽ đó Hàn Vũ luôn hết lòng chăm sóc và khiến cho cô được sống trong tình yêu thương, để cô có thể hạnh phúc mà trưởng thành, không phải chịu cảm giác tủi thân nào cả. Đến khi trưởng thành, họ vẫn luôn là động lực sống, luôn là hạnh phúc của đối phương.

Nếu anh rời khỏi nhà, cô sẽ đốt một ngọn nến, lặng lẽ chờ anh trong góc sân với ánh sao rực rỡ; lúc anh về luôn mang một bó hoa ngải tiên dại cho cô, để hương thơm đại diện cho sự hạnh phúc này bay vào giấc mơ của cô mỗi đêm.

Nhưng có ai ngờ được một biến cố lớn đã xảy ra khiến cô không thể nào hiểu được tại sao mọi chuyện lại đi đến bước đường này. Hàn Vũ không nói một lời nào lại rời khỏi vùng quê chứa biết bao kỉ niệm của cả hai để đến thành phố Đài Bắc xa xôi. Anh bỏ đi một lần cũng không còn nhớ nỗi là đi bao nhiêu năm, không thư từ, không một lời hồi âm, cứ như một người hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này vậy.

Mùng Bảy tháng Bảy trời trong, đột nhiên tuyết rơi, không dám mở mắt, cứ ngỡ đó là ảo giác của em.

Em đứng giữ đất trời, nhìn tuyết phủ kín con đường anh đến.

Mừng Bảy tháng Bảy trời trong, đêm đen đột nhiên hóa thành ban ngày, em mất đi cảm giác nhìn thấy, giới hạn của tình yêu.

Em nhìn về phía chân trời, bầu trời bao la vô tận, không nghe thấy anh nói lời tạm biệt…

Cả bầu trời của Thiên Tình gần như sụp đổ, một người từng hứa sẽ cả đời bảo  vệ cô đến cuối cùng lại biến mất như thế mà bỏ mặc cô sống chết ra sao. Đài Bắc rộng lớn, cô biết tìm anh ở nơi đâu trong cái nơi xứ người mênh mông xa lạ ấy. Tìm kiếm một người đã khó, tìm kiếm một người mà không muốn gặp lại mình thì lại cành khó hơn. Từ khi Hàn Vũ bỏ đi ấy, Thất Tịch của Thiên Tình đã trở thành một ngày vô vị như những ngày khác. Người đã không còn ở chốn cũ nhưng kỉ niệm vẫn còn ở bên, giày vò người ở lại ngần ấy tháng năm.

Là yêu, không thể yêu

Cái bi thương trong Thất Tịch không mưa chỉ thật sự bắt đầu khi Thiên Tình đến Đài Bắc tìm Hàn Vũ. Đó cũng là lúc cô biết được tại sao Hàn Vũ năm đó lại bỏ đi mà không nói một lời như vậy. Đó cũng là lúc cô biết được thì ra trong lòng mỗi người đều có những mảnh vỡ riêng, trong lòng Hàn Vũ cũng vậy, anh vẫn luôn đớn đau, vẫn luôn sống trong giày vò suốt biết bao tháng ngày qua.

Nhưng cái nỗi đau ấy, anh chẳng thà chịu đựng một mình, chẳng thà sống như một người chỉ biết gây tổn thương cho người khác chứ không để Thiên Tình chịu thêm nỗi đau nào nữa. Anh yêu Thiên Tình, yêu một người không thể yêu, chỉ có thể nhìn thấy cô từ phía sau chứ không sao tiến thêm một bước nữa. Chỉ có thể âm thầm bảo vệ chứ không có cách nào sánh bước bên nhau trọn đời.

Ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên của năm tháng chậm chạp.

Đàn ông và phụ nữ, sống và chết, hai đầu của cán cân tình yêu.

Thiên đường, địa ngục, anh và em mãi mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.

Thiên Tình sinh vào ngày Thất Tịch, cứ vào ngày ấy, trời lại đổ cơn mưa, cũng vì trời mưa mà họ lỡ mất nhau không biết bao nhiêu lần trong quá khứ, rồi lại nhìn cơn mưa mà đớn đau trong hiện tại. Đến cuối cùng, Thất Tịch vẫn là một ngày chứa kỉ niệm và đau thương của cả hai. Họ ngầm hiểu như thế, thầm yêu nhau như thế nhưng chẳng thể nói ra, ở chung dưới một bầu trời nhưng lại cách biệt nghìn trùng, vẫn là không cùng nhau.

Thất Tịch không mưa của Lâu Vũ Tình là chuyện tình không hoàn mỹ, mang dư âm của sự đau thương giằng xé. Không đi theo hướng ngọt ngào, lãng mạn như bao tiểu thuyết ngôn tình khác, ở tác phẩm này, tác giả đem đến cho người đọc một câu chuyện rất thật, rất đời. Nỗi buồn về ngày Thất Tịch trong tiểu thuyết này cũng vì vậy khiến người đã đọc một lần khó lòng mà quên được.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: