Thương ly – câu chuyện về những cuộc đời buồn

Thương ly của tác giả Tuyết Linh Chi là câu chuyện đẫm nước mắt về cuộc đời của từng nhân vật trong truyện và trên hết đó là Mỹ Ly.

Nàng xuất thân trong một vương phủ sa sút, không cha không mẹ, chỗ dựa duy nhất là lòng thương hại của Hoàng thái hậu. Nàng mồ côi, không ai bao bọc dạy dỗ thêm vào đó nàng được phong danh hiệu Cách cách, được lão tổ tông yêu quý nên tính khí nàng luôn nghịch ngợm, bướng bỉnh, thích gây chuyện thậm chí là ngông cuồng.

15 tuổi, nàng yêu Tĩnh Hiên- Khánh vương gia bằng tình yêu chân thành, trong sáng nhất của tuổi thiếu nữ. Nàng không biết e thẹn, không biết yểu điệu thục nữ, thích là theo đuổi, thổ lộ hết gan hết ruột khiến ai nấy đều hay.

Mỹ Ly thời thiếu nữ, yêu y điên cuồng, chỗ nào cũng có dấu ấn của Tĩnh Hiên. Y thích mây, thích hoa sen, Mỹ Ly liền dùng chúng lấy đầy cả khuê phòng. Nàng suốt ngày theo y ở bất cứ nơi đâu, luôn miệng gọi “Tĩnh Hiên ca ca”, luôn đòi y mua kẹo tống tử nàng thích ăn nhất, luôn nũng nịu, giả vờ yếu đuối, khóc toáng lên đòi y dù là vết thương nhẹ….Chỉ là để chàng liếc nhìn mình một cái mà thôi.

Nhưng Tĩnh Hiên – luôn cảm thấy phát điên vì tức giận và bị làm phiền, chỉ muốn tống khứ  Mỹ Ly cho rảnh nợ. Chưa bao giờ y dành cho nàng một ánh nhìn quan tâm, luôn dùng lời nói cay độc để mắng chửi nàng.

Cho đến một lần nàng vì muốn y hết tức giận và sốt ruột đuổi theo nàng nên  đã ăn cắp con ngựa quý của chàng ta, lao vun vút trên đường. Chính vì hành động điên rồ ấy đã vô tình hại chết một bà lão. Nàng tin rằng Tĩnh Hiên sẽ đứng ra bảo vệ, xin hoàng thượng giảm tội, nào ngờ chính Tĩnh Hiên là người gián tiếp đưa nàng vào lãnh cung chỉ vì chàng ta không muốn cưới nàng, nàng cút xéo đi cho đỡ phiền.

3 năm mong mỏi đợi chờ, 3 năm cô đơn đến tuyệt vọng đã biến một Mỹ Ly hoạt bát, ngây thơ, tinh nghịch trở nên nhu mì, ngoan ngoãn. Tại sao lại có sự thay đổi lớn đến như vậy?

3 năm trong lãnh cung, trong cái tòa thành chết chóc giữa Tử Cấm Thành, chẳng có ban ngày lẫn ban đêm, nàng quen rồi, quen hứng chịu mọi sự sỉ nhục, khinh miệt từ mọi người.

3 năm sống trong cực khổ, chỉ có thể nhìn bầu trời qua khoảng sân nhỏ, không ai trò chuyện, không ai bầu bạn. Đồ ăn thì nhạt toẹt, 3 ngày mới được một bữa thịt, chẳng bằng cho súc vật.

3 năm nàng sống trong bi ai, trong ác mộng, về trận hỏa hoạn dữ dội lúc nửa đêm, vẫn rõ ràng cảm giác tuyệt vọng khi kêu đến họng chay máu mà chẳng ai đến cứu, chẳng ai quan tâm. Nỗi tuyệt vọng khiến nàng chẳng dám thả lỏng bản thân để chìm vào giấc ngủ vì sợ tiếng kêu the thảm của mình đánh thức người khác. Thứ cháy trong hỏa hoạn đó chính là linh hồn sống của nàng.

3 năm bất kể là công việc gì (giặt giũ, xách nước, nhổ cỏ,…) nàng làm đến thành thạo, thành thói quen dù là một Cách Cách cao quý, trò chơi gì nàng nghĩ ra đều hết sức trân quý dù thật tẻ nhạt.

Tôi nhớ hình ảnh nàng viết lên hòn đá: “Tĩnh Hiên” “đến thăm” “Mỹ Ly”; “Tĩnh Hiên” “đưa đi” “Mỹ Ly”… Đó là những hy vọng, mong chờ mỏi mắt của nàng trong những ngày tháng nơi cấm cung lạnh lẽo. Nhưng đáp lại sự chờ đợi chính là nỗi thất vọng hoài mong.

Sống trong lãnh cung, thật quá đủ để nàng để nàng hiểu rõ tình người ấm lạnh, thế nào là phép tắc, lễ nghi, học được cách biểu lộ cảm kích trước sự thượng hại và thế nào là…mồ côi. Nàng thu mình lại, sống mòn và cam chịu, chấp nhận số phận, luôn giữ nụ cười bình thản trên môi, nàng nhìn đời bằng đôi mắt đầy bi thương.

Quá trình trưởng thành của mỗi người đều có khó khăn, vất vả nhưng có cần phải trả giá đắt như Mỹ Ly không?

Nếu như…

Khóe mắt cay xè, nước mắt lặng lẽ chảy xuống má. Nếu như còn ai chịu cưới nàng, nhất định nàng sẽ nâng niu quý trọng, nàng muốn có thân nhân, muốn có hài tử, nàng không muốn tiếp tục cô đơn nữa, vì nàng quá hiểu sự đáng sợ của nỗi cô đơn rồi.

Hiềm nỗi, còn có người chịu cưới nàng sao?

( trích Thương Ly )

Và rồi Vĩnh Hách xuất hiện, chàng trai mới lớn khôi ngô tuổi đôi mươi với tương lai đầy hứa hẹn. Chàng thế vậy mà lại chú ý đến một Mỹ Ly tiếng xấu khắp thành, dành cho nàng tình yêu thuần khiết, ngây ngô mà nồng nhiệt. Sự quan tâm từng chút một làm ấm lên trái tim nguội lạnh của nàng. Chàng là bờ vai vững chắc, bình yên nhất mà Mỹ Ly có thể tựa vào. Là người đã tặng nàng những cuốn truyện cười để nàng bớt cô quạnh trong những đêm vắng. Là người đứng ra bảo vệ nàng trước sự sỉ nhục của thiên hạ…..Chàng trai ấy đem đến cho nàng tình yêu, niềm hy vọng về một gia đình. Những ngày tháng được ở bên Vĩnh Hách là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của Mỹ Ly.

Nước mắt ròng ròng tuôn rơi, nghe gã nói như vậy, Mỹ Ly cảm kích nhiều hơn phấn khởi. Chắc Vĩnh Hách không biết, khi nghe gã nói mừng, lòng nàng chua xót biết bao. Đương nhiên nàng hiểu gã phải trả giá đắt thế nào khi chịu lấy nàng, gã không thể chia sẻ vinh quang mà chỉ có thể gánh bớt sỉ nhục cho nàng thế mà gã vẫn sẵn sàng dùng ánh mắt chân thành nhìn nàng và nói: Ta rất mừng.

Tưởng rằng mình sẽ được hạnh phúc nhưng thật trớ trêu, duyên phận ấy cứ như vậy bị Tĩnh Hiên phá tan. Y tìm mọi cách để đưa Mỹ Ly về lại bên mình. Y dùng sự trong sạch, dùng tính mạng của Vĩnh Hách ra uy hiếp để ép nàng thành thân với y dù biết trái tim nàng đã héo úa, đã dành tất cả cho Vĩnh Hách. Bởi y chợt nhận ra, Mỹ Ly của hiện tại là người vợ mà y hằng ao ước, và y đã yêu nàng từ lúc nào không hay.

Nàng phải chịu nhục về làm trắc phúc tấn, nói thẳng ra đó chính là vợ lẽ. Nàng căm phẫn Tĩnh Hiên đã cướp đoạt đi hạnh phúc của nàng và Vĩnh Hách. Nhưng ông trời cứ thích trêu ngươi, bất hạnh của nàng như con sông chảy mãi. Đêm đầu tiên, nàng không có máu trinh dù nàng chưa bao giờ thất tiết.

Tĩnh Hiên hoài nghi đứa con trong bụng nàng là của Vĩnh Hách, mặc dù đó chính là của chàng và nàng đã chẳng đủ kiên cường để giải thích. Nàng  ăn năn, day dứt vì cái chết của Vĩnh Hách nơi sa trường tựa như chính nàng đã đẩy gã phải vào cõi chết. Nỗi đau đó lớn đến nỗi nó mãi là vết sẹo khiến nàng cả đời chẳng thể tha thứ dù y có bù đắp ra sao.Nàng chẳng còn một chút hi vọng nơi Tĩnh Hiên, tình yêu thương của nàng dồn hết cho con. Doãn Khác là mục đích sống, là linh hồn của nàng, là tất cả những gì mà nàng có.

Nhưng nàng đau đớn cũng không sao, đứa trẻ vô tội ấy sao còn phải đau đớn cùng nàng?Không phải con chính thất, không được cha mình công nhận là con trai, một đứa trẻ ngây thơ đã hứng chịu quá nhiều buồn thương để trưởng thành, đến nỗi chỉ có mong một món quà nó không bao giờ mua được…a mã của nó…a mã của Doãn Khác.

Con vợ lẽ, con hoang… Đường đi của đứa bé không khang trang bằng phẳng.  Phải chịu nhẫn nhục trước thế tử – đệ đệ mình, chẳng có quyền lợi gì, chỉ có thể làm con người vô danh.

Nàng làm sao mà có thể chịu được ánh mắt buồn bã của con. Nàng nguyện hi sinh hết thảy, dùng tính mạnh để đổi lấy danh hiệu thế tử, vinh hoa, phú quý, một tương lai rộng mở cho con. Nhưng chắc gì nó đã cần hơn là một người mẹ ?

Vậy còn Tĩnh Hiên, y yêu nàng thật lòng sao? Yêu mà cướp đoạt đi hạnh phúc quý giá của Mỹ Ly ư? Hay đó chỉ là trò trẻ con không cam chịu đồ vật vốn là của mình bị cướp đi? Yêu mà không tin tưởng nàng sao? Đúng vậy, y rất yêu nàng, yêu đến dại khờ chỉ là tình yêu của y thật ích kỉ. Không yêu sao lại căn dặn người hầu không được làm ồn khi nàng ngủ vì nàng rất dễ giật mình.

Không yêu sao ngay hôm cưới Tố Doanh, y lại vội chạy đến ôm chặt nàng và nói không có gì thay đổi cả, ta vẫn yêu nàng như trước. Không yêu sao ở doanh trại y nhớ nàng tha thiết, chỉ vì bức thư nàng gửi vỏn vẹn 4 chữ ngắn ngủi mà lại vui mừng nhảy phốc lên ngựa dạo mấy vòng. Y luôn cảnh cáo Tố Doanh không được bắt nạt 2 mẹ con nàng. Yêu thương Doãn Khác để nàng vui lòng dù lòng còn bao hiềm nghi. Thậm chí còn ghen tị với cả Doãn Khác được nàng quan tâm từng chút một.

Tình yêu của họ cứ trong một vòng luẩn quẩn như vậy. Khi nàng yêu y thì y khinh rẻ, xa lánh; khi nàng tuyệt vọng về y thì y lại ra sức yêu thương, bù đắp.

“Cô còn yêu Tĩnh Hiên không?”

“Ta yêu chàng, tiếc là… lại chậm một bước.”

Tôi khóc từ đầu tới cuối truyện, sưng cả mắt. Tôi thương Ly giãy giụa sống, giãy giụa giữa sự cạn kiệt sinh lực của mình với những thủ tục của phúc tấn, trắc phúc tấn ảnh hưởng tới con trai của nàng. Tôi thương bi kịch quen nhau từ sớm nhưng hiểu nhau quá muộn của Tĩnh Hiên và Mỹ Ly. Tôi thương Vĩnh Hách một chàng trai trẻ rạng ngời như vậy, tốt đẹp như thế mà phải bỏ mạng. Tôi thương Tố Doanh cả đời là một người vợ tốt, hiền thê thục mẫu,  nhưng những gì nàng nhận được quá cay đắng, đến cuối cùng nàng vẫn bị đuổi ra khỏi mộ phần chung của Tĩnh Hiên và Mỹ Ly.

Thương ly , một câu chuyện về những cuộc đời buồn.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Phương Trần

Leave a Reply