Thương nhớ Trà Long – Đi xa ai chẳng nhớ về chốn cũ, nơi xưa?

Nguyễn Nhật Ánh là cây bút không còn xa là gì với các độc giả trẻ. Ông nổi tiếng với các cuốn truyện dài viết về làng quê Việt Nam dành cho thiếu nhi. Khác những tác phẩm trước đó, Thương nhớ Trà Long không phải là một truyện dài mà là một cuốn tạp văn hàm chứa biết bao nỗi nhớ niềm thương về quê hương bao năm xa cách. Ai đi xa mà chẳng nhớ gì chốn cũ ngày xưa? Nguyễn Nhật Ánh gom hết nỗi nhớ ấy mà viết thành cuốn sách này.

Một cuốn sách đong đầy kỉ niệm

Tác phẩm không có cốt chuyện mà chỉ là những cảm xúc và kỷ niệm của Nguyễn Nhật Ánh về quê hương ngày xưa của mình. Làng quê ấy tên là Trà Long, là nơi tác giả sinh ra, lớn lên và gắn bó biết bao kỉ niệm sâu nặng. Chính những trải nghiệm ở miền đất Trà Long ấy đã hình thành nên một văn phong dung dị, gần gũi của ông.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tôi yêu Trà Long đến mức khi trở thành nhà văn tôi đã dùng cái tên này đặt tên cho một trong những nhân vật nữ mà tôi yêu nhất trong các tác phẩm của mình: Trà Long, cô bé trong sáng, hồn hậu trong truyện dài Mắt biếc…

Sẽ có rất nhiều độc giả khi nghe đến tên cuốn sách này sẽ nghĩ rằng đây là phần hai của Mắt biếc. Vì cái tên Trà Long là một trong những nhân vật chính của truyện dài Mắt biếc. Nhưng đây là hai tác phẩm hoàn toàn độc lập nhau. Những điều có một điểm chung là cả hai đều được khơi nguồn từ những kỉ niệm đẹp đẽ nơi làng quê Trà Long lòng của tác giả.

Đi xa ai cũng nhớ quê hương

Làng Trà Long trong mắt tác giả thật đẹp, thật nên thơ. Dẫu cho nơi ấy đã đi vào quá khứ mờ xa nhưng lòng tác giả những không nguôi nỗi nhớ năm nào. Làng Trà Long đẹp lắm, đẹp đến nỗi đi sâu vào tiềm thức của người đi kẻ ở. Quên sao được những đồi tím hoa sim, rừng thông mơ mộng, hoa khế. Quên sao được từng cành cây, ngọn cỏ quê hương.

Hôm đó tôi ra sau vườn, ngồi một mình trên thềm giếng đá năm xưa, nhìn hoa khế tím rụng ngập ngừng trên tóc, bắt gặp mình rưng rưng buồn.

Giọng văn ngập tràn nỗi nhớ gọi lại những kỉ niệm vui vẻ thuở thiếu thời. Nhưng sao những kỉ niệm vui vẻ càng gợi lại càng bi thương? Có chăng vì những năm tháng ấy không thể quay lại? Có vui bao nhiêu, có nhớ bao nhiêu, thì cũng chỉ là chuyện của quá khứ ngày nào năm xưa.

Tôi viết truyện cho trẻ em, thực ra cũng là cách để tôi đi tìm lại tuổi thơ – cái tuổi thơ xa xăm mà mỗi lần nhớ tới tôi vừa cảm thấy êm đềm lại vừa nhận ra mình thổn thức, biết rằng món quà tuyệt vời đó một khi thời gian đã đánh cắp sẽ không bao giờ trả lại cho ai.

Con người vốn rất kỳ lạ kỳ lạ, lúc còn nhỏ luôn muốn trưởng thành rồi bỏ quê hương đến thành phố phồn hoa. Đến khi trưởng thành đạt được nguyện ý thì lại muốn xin một vé trở về tuổi thơ. Trở về với tuổi thơ không lo, không nghĩ, không ưu, không phiền. Nhưng dòng sông đã trôi đi có bao giờ trở lại? Không phải thời gian tàn nhẫn mà không quay lại. Mà là do con người chúng ta đã bỏ lỡ những thời khắc đẹp nhất trong cuộc đời mình mất rồi.

Hóa ra nơi chúng ta từng mong muốn rời khỏi lại là thiên đường. Hoá ra dù thành phố có phồn hoa đến đâu cũng không bằng người ta sinh ra, lớn lên nửa đời. Có những thứ đến khi rời bỏ người ta mới biết trân trọng những thứ tưởng chừng bình dị nhưng lại gắn bó sâu nặng với mình.

Cảnh vẫn như xưa mà người nay đã khác

Cuốn tạp văn không phải lúc tác giả còn ở đấy mà viết mà lúc tác giả đã đi xa mà hồi tưởng về quê hương. Tác giả viết để tìm lại tuổi thơ của chính mình. Để nhớ về những con người quê mình, về mẹ cha, gia đình và cả lũ bạn thuở nhỏ.

Mãi về sau này, khi cuộc sống đã bớt vất vả, tôi mới có dịp về thăm lại Trà Long để bùi ngùi chứng kiến mái tóc bạc trắng của dượng tôi và vô số vết nhăn được thời gian và bao nỗi lo toan chạm trổ trên mặt dì tôi. Các anh chị tôi người đi Đắc Lắc, kẻ vô Cà Mau, lưu lạc chân trời góc bể.

Cuốn tạp văn làm người đọc bùi ngùi nhớ mong. Quê hương không chỉ có ngọn cỏ, cành cây mà còn có gia đình, có những người đêm ngày mong ngóng chúng ta trở về. Có lẽ cái buồn nhất của những ngày đi xa quay về thì cảnh vẫn vậy mà người đã thay đổi. Trên mặt ai cũng có bóng dáng của tháng năm, những lo toan khắc nghiệt của dòng đời.

Cuốn sách khiến những người đã từng rời xa quê hương của mình không cầm được nỗi buồn mang mác, nỗi nhớ chơi vơi. Không chỉ gợi kỉ niệm của tác giả mà cuốn tạp văn còn khắc vào lòng người đọc những cảm xúc khó quên. Những kí ức đẹp nhưng buồn ấy làm nên một Thương nhớ Trà Long chan chứa hương vị quê nhà.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: