Tiếng gọi nơi hoang dã – Khi bản năng nguyên thủy thực sự trỗi dậy !

Một cuốn tiểu thuyết huyền thoại được sáng tác bởi ngòi bút lừng danh- Jack London đã trở thành sách gối đầu giường của nhiều thế hệ độc giả. Đến với Tiếng gọi nơi hoang dã, lần đầu tiên trong đời, bạn sẽ được chứng kiến cuộc hành trình trở về thế giới nguyên thủy của chú chó Bấc. Với nội dung quen thuộc mà mới lạ, với bài học sâu sắc ẩn dấu sau lớp vỏ ngôn từ, cuốn tiểu thuyết dù đã ra đời từ rất lâu nhưng đến nay, tác phẩm vẫn vẹn toàn sức ảnh hưởng lớn lao đến bạn đọc trên khắp các châu lục.

Cuộc đời là một hành trình đi kiếm tìm cái đẹp. Nhưng, dường như, trong cuộc sống bộn bề, tấp nập ngoài kia, bạn lại đánh mất đi chính mình, lao đầu vào những thứ vật chất hào nhoáng, thỏa sức vẫy vùng trong khu phố nguy nga, tráng lệ. Đến lúc nhận ra giá trị thực sự thì đã quá muộn màng.

Có phải, giờ đây, bạn đã quên mất cách để yêu thương? Bạn cảm thấy mình vô cảm? Bạn ghét động vật, bạn ghét những người giỏi hơn bạn? Nếu bạn muốn tìm lại chính mình, nếu bạn muốn kết nối sợi dây yêu thương vốn có ấy thì cuộc hành trình của Bấc sẽ giúp bạn làm điều đó. Thông qua cuộc đời thăng trầm của chú chó lai nơi lục địa Bắc Mĩ lạnh giá, bạn sẽ hiểu được lí do vì sao tình yêu thương của con người lại có khả năng cảm hóa kì diệu đến như thế.

VỊ VUA UY QUYỀN

Điều đặc biệt đầu tiên tạo nên dấu ấn riêng của cuốn tiểu thuyết có lẽ là bốn câu thơ mở đầu cho câu chuyện của Bấc. Dường như, trong bốn câu thơ ấy đã dự báo trước về số phận cũng như tương lai của chú chó:

“Ôi khát vọng xưa đất trời rộng bước

                                       Giận thói thường xích chặt tựa lao tù,

                                       Đêm đông lạnh từ giấc nồng mộng ước

                                       Lại bừng sôi huyết thống của hoang vu!”.

Bấc vốn là chú chó lai giữa nòi Xanh Béc- na và Xcốt- len. Nó ngự trị cả dinh thự rộng lớn giữa thung lũng Xan- ta Cla- ra của ngài thẩm phán Mi- lơ. Với thân hình chắc khỏe, với dáng vẻ uy quyền của một “vị vua” thực sự, Bấc khiến mọi loài phải khiếp sợ. Nó được kính trọng, được chủ yêu mến, lúc nào cũng có mặt trong cuộc đi săn, dạo chơi với gia đình nhà ông Thẩm.

Suốt bốn năm trời, chú chó đã sống trong thời hoàng kim của một nhà quý tộc được thỏa mãn mọi điều. Vì thế mà Bấc luôn hãnh diện với vị trí độc tôn của nó. Nhưng, liệu rằng, cuộc sống sung túc ấy có kéo dài mãi mãi? Phải chăng, đến một lúc nào đó, “vị vua” uy quyền sẽ bị hạ ngôi?

BIẾN CỐ

Ngày ấy cũng đã đến, cái ngày Bấc sẽ phải nói lời vĩnh biệt với quãng thời gian huy hoàng ngập tràn hạnh phúc nơi dinh thự của ngài thẩm phán Mi-lơ. Tên phản trắc Me-nu-ơn đã bắt cóc và đem bán nó đến nơi xa lạ mà Bấc chưa từng biết. Và đây cũng là lần đầu tiên trong đời, nó bị sỉ nhục, chế nhạo mà chẳng thể làm được gì cả. Đói ăn, bị trói buộc bởi thứ dây thừng hung ác, bị đánh đập bởi dùi cui, Bấc phản kháng nhưng vô ích. Nó cố gắng chống lại, quyết tâm đánh bại người đang bắt nạt nó, nhưng cái thu lại chỉ là…những đòn đau đến thấu gan, những cú ngã trời giáng. Lần đầu tiên trong đời chú chó phải chịu nỗi uất ức không tài nào nguôi được.

Chỉ vài hôm trước, Bấc còn uy quyền đến nhường nào, nhưng đến bây giờ…nó đã bị đánh gục. Tiếng gầm hung tợn khi phải nếm trải những cú đánh đau đớn đã mở ra hành trình mới của Bấc- hành trình vào trong cõi hoang dã.

LUẬT CỦA DÙI CUI

Nơi đất khách quê người, lần đầu tiên Bấc phải nếm trải mùi vị đau đớn từ chiếc dùi cui trong tay tên buôn chó vô nhân đạo. Chính vật ấy đã đưa nó vào lãnh địa của luật lệ nguyên thủy. Và, cũng từ đó, nó đã rút ra cho mình bài học xương máu mà nó sẽ nhớ mãi và không bao giờ quên:

“Nó đã bị đánh gục, nó biết vậy, nhưng không bị đánh đến tan xương. Nó vĩnh viễn nhận thấy là nó không hòng gì chống lại một con người có chiếc dùi cui trong tay. Nó đã học được một bài học mà sau này cho đến hết đời nó vẫn không hề quên. Chiếc dùi cui ấy là một phát hiện mới.”

Bấc cũng có dịp chứng kiến và quan sát sức chế ngự kinh hoàng của chiếc dùi cui ấy. Ngày qua ngày, mỗi khi cảnh tượng ấy lại diễn ra, nó càng khắc ghi sâu bài học trong kí ức của nó: “một người cầm dùi cui là một kẻ làm ra luật, một ông chủ phải được tuân lệnh, mặc dù không nhất thiết phải thần phục gã.”Nhờ có sự quan sát đó kèm theo nhận thức sáng suốt, Bấc đã thoát khỏi cái chết một cách phi thường.

Điều kiện sống thay đổi một cách chóng mặt, Bấc đã thích nghi với nó bằng cách chịu khuất phục dưới luật của dùi cui. Từ cuộc sống sung túc, huy hoàng với sự kính nể của muôn loài, sự yêu mến từ gia đình thẩm phán Mi-lơ, chú chó dấn thân sang một cuộc hành trình mới, một thế giới bị trói buộc trong thùng thưa, dây thừng buộc cổ. Phải chăng, thông qua câu chuyện của chú chó Bấc ấy mà nói đến câu chuyện của con người? Bấc thích nghi được với điều kiện sống mới và đã may mắn sống sót.

Con người cũng thế, kẻ thích nghi với môi trường khắc nghiệt nhất là kẻ sống sót cuối cùng.

Sự chuyển biến mạch truyện một cách bất ngờ với tình huống éo le, Jack London hoàn toàn thành công trong việc tô đậm sự khởi đầu của thế giới hoang dã mà Bấc phải trải qua. Những suy nghĩ, nhận thức của loài chó hiện lên thật sống động, y như thật, không mơ hồ, huyền ảo, không một chút tô vẽ. Phải có con mắt tinh tế đến nhường nào, tác giả mới có thể nhận biết và diễn đạt nó một cách xuất thần đến như thế.

Có lẽ, Jack London là một người rất yêu thích động vật, đặc biệt là loài chó. Không chỉ trong tác phẩm này, mà còn trong nhiều tác phẩm danh tiếng khác nữa, Jack London đã chọn viết đề tài về loài chó. Trong đó cần kể đến “Nanh trắng”, “Đứa con của chó sói”, “Ánh sáng ban ngày cháy đỏ”,…

NHƯNG, CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA BẤC ĐÂU CHỈ CÓ THẾ!

Không lâu sau, chú chó được đưa đến nơi lục địa Bắc Mĩ lạnh giá với người chủ đầu tiên của mình. Cuộc sống hoang dã thực sự đến bây giờ mới lộ diện. Đột ngột bị hất mạnh ra khỏi trung tâm văn minh và bị tống vào thế giới nguyên thủy, Bấc nào có nhận ra được tính rối loạn và mối nguy đe dọa đến tính mệnh của nó. Nơi lục địa Bắc Mĩ giá lạnh với luật của rùi cui và răng nanh chẳng khác gì một cơn ác mộng thực sự.

Chứng kiến cuộc đánh nhau giữa loài chó sói hung tợn, nhìn thấy bạn mình bị lũ chó thi nhau vào cấu xé, Bấc lại rút ra cho mình một kinh nghiệm mới, một bài học mới mà nó sẽ không bao giờ quên. Ấy là luật của răng nanh, của lối chơi không quân tử: “một khi anh ngã xuống là anh hết đời”. Nó bị ám ảnh bởi thứ luật ghê gớm ấy.

Một điều khổ sai nữa, một sự tổn thương danh giá nữa mà Bấc phải trải qua- trở thành một trong đàn chó kéo xe trượt tuyết. Một cuộc sống gian khổ, khắc nghiệt với nỗi đau thể xác chẳng ai hiểu được, với tiếng quở trách từ “đồng đội”, tưởng rằng chú chó sẽ phải nói lời tạm biệt với cõi đời, nhưng không, Bấc tiếp thu và học hỏi rất nhanh khiến chủ hài lòng và dần yêu thích nó.

BẢN TÍNH NGUYÊN THỦY TRỖI DẬY

Ở vùng đất phương Bắc này, dưới thứ luật lệ của dùi cui và răng nanh, Bấc hoàn toàn trở về cuộc sống nguyên thủy, trở lại cái thời buổi sơ khai của nòi giống. Tình bạn, tình yêu, sự tôn trọng bây giờ đối với nó không là gì cả, Bấc thích nghi với cuộc sống phi văn minh hóa một cách quá nhanh chóng và trọn vẹn. Những chiêu trò, mánh khóe láu cá đã tồn tại sẵn trong sâu thẳm con người nó, chỉ chờ thời cơ thức tỉnh. Tiếng hú não nề kéo dài trong đêm đông lạnh lẽo là minh chứng rõ nét nhất cho bản năng nguyên thủy trong con người Bấc.

Bản tính nguyên thủy còn được thể hiện ở khía cạnh khác- ham muốn chiếm lĩnh địa vị thống soái. Tính chất ấy ngày càng mạnh mẽ hơn, phát triển mãi trong điều kiện sống khắc nghiệt. Cho đến một ngày, nó bộc lộ và được giải quyết bằng cuộc chiến không cân sức giữa Bấc với Xplit- con chó đầu đàn trong đoàn kéo xe trượt tuyết. Cuộc tranh đấu ngôi vị thủ lĩnh quá ác liệt. Nhưng với bản năng tranh đấu và óc sáng tạo vốn có, Bấc đã dành phần thắng, vậy là con thú nguyên thủy đã thống soái, kẻ vô địch đã đạt tới quyền lực. Trong những lần kéo xe tiếp theo, chú chó ngang nhiên đứng vào vị trí đầu đàn.

TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA NGƯỜI CHỦ THỰC SỰ

Tiếng gọi nơi hoang dã không chỉ cuốn hút người đọc ở lối miêu tả chân thực, cách kể chuyện hấp dẫn về thế giới hoang dã nơi lục địa Bắc Mỹ lạnh thấu xương da. Người đọc còn hứng thú với tác phẩm bởi giá trị nhân văn sâu sắc tồn tại xuyên suốt trong nhiều năm qua, bất chấp cả sự băng hoại của thời gian.

Câu chuyện của Bấc không chỉ dừng lại ở cuộc hành trình vào sâu trong lãnh địa nguyên thủy, đó còn là bức thông điệp về sức mạnh của tình yêu thương có khả năng cảm hóa người và vật. Thăng trầm- một từ đủ để diễn tả cuộc đời của Bấc, nhưng có bao nhiêu ngôn từ có thể nói lên hết được cảm xúc mà chú chó đã trải qua: vui có, hạnh phúc có, đau buồn cũng có,… Nói như vậy mới thấu được sức mạnh của tình yêu thương to lớn đến nhường nào!

Cuộc đời Bấc phải nếm trải biết bao nhiêu lần đổi chủ. Từ ngài thẩm phán Mi- lơ, Phrăng- xoa, anh chàng người lai Xcốt- len, rồi gia đình nhà Méc- xê- đet, và cuối cùng là Giôn Thoóc- tơn. Tất cả đều in đậm trong tâm trí chú chó. Mỗi người chủ với tính cách khác nhau với cấp độ tình cảm riêng biệt được Jack London khắc họa vô cùng rõ nét. Trong số họ, có người yêu quý Bấc, chăm sóc nó, quấn quít với nó như một người bạn thực sự, có kẻ lại chỉ biết lợi dụng sức lực yếu ớt trong giờ phút mệt mỏi nhất của Bấc để thực hiện mục đích của mình mà không mảy may quan tâm đến chú chó.

Mỗi người một tình cảm, có lẽ trong cuốn tiểu thuyết tình yêu thương của Giôn Thoóc- tơn- người chủ cuối cùng của Bấc khiến người đọc thực sự cảm thấy xúc động. Một thứ tình cảm có thể cảm hóa cả bản chất hoang dã của chú chó lai, một thứ tình cảm mà Bấc chưa bao giờ được cảm nhận. Cũng chính vì lí do ấy mà nó yêu quý, trung thành với Thoóc- tơn một cách tuyệt đối. Vì chủ, chú chó sẵn sàng hi sinh bản thân, Bấc yêu Thoóc- tơn hơn cả yêu chính mình.

TIẾNG GỌI NƠI RỪNG SÂU

Đúng như lời dự báo trong bốn câu thơ ngay trang đầu của cuốn tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã, Bấc đã theo tiếng gọi trong sâu thẳm con người nó trở về cuộc sống nguyên thủy cùng bầy sói. Cái chết của Giôn Thoóc- tơn để lại một nỗi trống trải lớn, đau đớn mãi trong tâm hồn chú chó. Thế là mối dây ràng buộc cuối cùng cũng đã đứt, con người với nền văn minh không còn giữ chân được nó nữa. Tiếng gọi nơi rừng sâu cứ ám ảnh mãi trong giấc ngủ hằng đêm đã kéo Bấc về với thế giới nguyên thủy, đánh bại bầy sói, ngang nhiên trở thành thủ lĩnh một cách dễ dàng.

Kết thúc cuốn tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã, Jack London hé mở một cách mập mờ về cuộc sống của Bấc sau đó. Điều gây ám ảnh nhất với bạn đọc không phải là cách chinh phục thế giới hoang dã của chú chó diễn ra như thế nào, mà đó lại là…bài ca của loài sói. Dưới ánh trăng nhợt nhạt huyền ảo, tiếng hú não nề tâm can nơi cổ họng to lớn của Bấc cùng với bầy sói là chứng thực của thế giới hoang sơ, của nỗi đớn đau đến quặn lòng.

KẾT

Đã hơn một trăm năm trôi qua, tác phẩm không mất đi sức hút vốn có mà ngày càng được đón nhận từ độc giả trên khắp thế giới. Tình cảm sâu sắc dành cho động vật, đặc biệt là loài chó được khắc họa dưới ngòi bút tài ba của đại văn hào Jack London đã làm nên tên tuổi của cuốn tiểu thuyết. Hành trình vào trong cõi hoang dã của chú chó Bấc sẽ còn vang vọng mãi theo thời gian.

Giá trị tư tưởng đậm sâu ẩn dấu dưới bức họa sinh động đã lên tiếng đề cao tình yêu thương con người kèm theo đó là những bài học xương máu về sự thích nghi, thay đổi vốn có trong cuộc sống. Thông qua câu chuyện của vật mà nói đến câu chuyện của người, chính điều ấy đã tạo nên nét riêng biệt của “Tiếng gọi nơi hoang dã” so với muôn vàn các cuốn tiểu thuyết khác trên Thế giới.

Chẳng có lí do gì để bạn phải ngần ngại xem có nên dấn thân vào cuộc hành trình của Bấc hay không, đừng chần chừ suy nghĩ về việc thưởng ngoạn vẻ đẹp ngôn từ trong cuốn tiểu thuyết ấy. Cuốn sách Tiếng gọi nơi hoang dã sẽ thay đổi cách nghĩ của bạn về động vật, về thế giới hoang dã và trên cả là cách con người đối xử với chúng. Tác phẩm thực sự rất đáng để bạn đọc thử một lần trong đời!

Xem thêm bài review : Nanh Trắng – Hành trình trở về với sự yêu thương

13 Comments

  1. Nguyễn hà
  2. Trong Quan
  3. Nam Nam
  4. Phựn nè
    • Phựn nè
  5. Tuấn Đz
  6. linh
  7. linh
  8. Phương Thanh
  9. Linh
  10. Chi
  11. Vũ Hồng Ngọc
  12. hương

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: