Tìm Mình Trong Thế Giới Hậu Tuổi Thơ - Bạn nghĩ mình yêu gia đình được bao nhiêu?

Tìm Mình Trong Thế Giới Hậu Tuổi Thơ – Bạn Nghĩ Mình Yêu Gia Đình Được Bao Nhiêu?

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ – Cuốn sách này ra đời như một kim chỉ nam cho mọi thế hệ gia đình, cuốn sách này không chỉ là lời an ủi dành cho những đứa trẻ mang trong mình tuổi thơ đầy những vết sẹo mà còn là món quà tặng kèm dành cho những mảnh đời may mắn hơn. Chỉ đơn giản là bởi vì chúng ta sẽ không biết ta yêu gia đình được bao nhiêu, gia đình có còn là nơi để về sau những bão giông của cuộc đời nữa hay không? Chúng ta chỉ biết khi gặp được những số phận giống ta.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Thân quen và đồng cảm 

Cũng giống như “Điểm đến của cuộc đời” thì “Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ” cũng là một cuốn sách được viết theo dạng storytelling – tổng hợp những câu chuyện về những mảnh đời có thực được viết lại từ góc nhìn và cảm nhận cá nhân của chính tác giả. 

Thế giới “Hậu tuổi thơ” là thế giới của những người đã bước qua tuổi thơ nhưng những dư âm còn sót lại của nó còn quá lớn. Ở cuốn sách này tác giả chỉ viết về những nhân vật có tuổi thơ mang đầy những vết sẹo và từ đó vẽ ra một bức tranh hoàn chỉnh về những mái nhà đã đổ vỡ hoặc không còn nguyên vẹn.

Những câu chuyện đều là những mất mát lớn, bất hạnh lớn của nhân vật. Tuy nhiên cảm xúc đầu tiên của tôi khi đọc cuốn sách này lại là sự đối chiếu. Có một sự so sánh và nhìn nhận lại về bản thân và gia đình của chính mình. Có lẽ nhìn lại về tuổi thơ của bản thân khi đọc câu chuyện của người khác là một cảm xúc bình thường, nhưng việc tìm kiếm nỗi đau thì không. Tôi chìm đắm trong sự truy vấn bản thân, soi xét lại mọi sự kiện trong tuổi thơ để tìm ra một nỗi đau, một tổn thương nào đó mà mình vô tình đã bỏ quên. Suy cho cùng tôi đi tìm sự đồng cảm bởi chỉ khi đồng cảm thì mới có thể thật tâm đọc hết cuốn sách này. 

Tôi thấy ở Phương Anh, không phải là hoàn toàn nhưng ở một phương diện nào đó. Tôi có cùng đam mê  với bạn ấy, tôi cũng phải đấu tranh để bản thân được sống với đúng ước mơ của chính mình.

Có thể khi bạn đọc cuốn sách này, bạn cũng thấy mình ở đâu đó trong những mảnh đời bất hạnh và xa lạ. Một cảm giác thân quen, đồng cảm sẽ giúp bạn có một trải nghiệm tốt hơn và dễ dàng hơn với “Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ”.

Hoài nghi và chấp nhận

Điểm mà khiến cho tác phẩm này nhẹ nhàng và dễ thở hơn một chút là những lời bình của tác giả đằng sau những câu chuyện đầy bất hạnh và thương tâm của nhân vật. Người đọc sẽ tìm thấy ở đó sự an ủi hay là một cái nhìn đúng đắn hơn về gia đình, về thế giới hậu tuổi thơ. 

Hoài nghi và chấp nhận rằng thật sự có những đứa trẻ bị bỏ rơi

Họ thiếu vắng tình yêu, sự hiện diện của cha mẹ trong hành trình lớn lên và trưởng thành của họ. Trong khi nhà tâm lý học Rohner đã viết sự ấm áp là yếu tố tiên quyết để quyết định một gia đình có thực sự hạnh phúc hay không, thì những đứa trẻ thiếu đi hình bóng của cha mẹ họ cũng sẽ thiếu đi sự ấm áp ấy. Họ vẫn sẽ lớn lên nhưng theo gót hành trình trưởng thành của họ là những vết sẹo khi bị bỏ rơi. Những đứa trẻ ấy sẽ chênh vênh, luôn luôn không cảm thấy an toàn. Và đặc biệt là không biết cách yêu thương bởi vì khi không được yêu thương thì người ta cũng không quen với việc yêu thương người khác. Tệ hơn thế có những người họ sẽ nghĩ rằng mình vô giá trị, mình là kẻ thừa trong cuộc sống này, không xứng đáng được tồn tại và không xứng đáng được hạnh phúc. Điều đáng buồn là tất cả những mất mát, đau thương này đều có tính di truyền nếu như bản thân những đứa trẻ ấy không được nhận sự chữa lành.

Hoài nghi và chấp nhận rằng thật sự có những đứa trẻ nhầm vai 

Nhầm vai hay còn gọi là “Phụ huynh hoá” là quá trình xảy ra khi đứa trẻ phải nhận toàn bộ trách nhiệm mà đáng lẽ thuộc về bố mẹ chúng. Những đứa trẻ ấy có thể trải qua một trong hai quá trình phụ huynh hoá về mặt cảm xúc hoặc về chức năng. Dù ở phương diện nào thì nếu quá trình này kéo dài sẽ để lại rất nhiều tổn thất tâm lý lâu dài cho họ. Họ cảm thấy mình cô đơn, khác biệt với bạn bè và từ đó khi trưởng thành họ sẽ dần thu mình và tự cô lập bản thân với xã hội bởi vì thế giới của họ lúc này chỉ có hai từ cha mẹ. Bất hạnh hơn có những đứa trẻ đánh mất cái tôi của bản thân trong quá trình phát triển, bởi khi bị buộc phải lớn quá sớm họ sẽ không còn để ý đến những ham muốn và đam mê của cá nhân. Cuộc sống của họ hoàn toàn phụ thuộc vào ước mơ và hạnh phúc còn dang dở của cha mẹ. Và rơi vào trầm cảm là cái kết đau thương nhất dành cho họ.

Hoài nghi và chấp nhận rằng thật sự có những đứa trẻ bị giam cầm bởi tình yêu của cha mẹ

Đối với tôi đây là điều khó chấp nhận và đau thương nhất của cuốn sách, đây là chương chứa đựng những câu chuyện khiến tôi hoài nghi về tình cảm của mình dành cho cha mẹ. Mật ngọt thì giết chết ong và quá nhiều tình yêu nhưng sai hướng sẽ giết chết tương lai của con trẻ. “Muốn tốt cho con” nhưng thật ra phải hiểu là “muốn tốt cho cha mẹ ở quá khứ”. Điểm chung của những đứa trẻ này là đều sinh ra với trọng trách viết tiếp giấc mơ còn dở dang của cha mẹ hay trở thành ngôi sao sĩ diện của cha mẹ. Hai từ “ sĩ diện” và “yêu thương” đứng cạnh nhau khiến cho sự thật đau lòng  này thật khôi hài.

Cái kết: Chữa lành thôi là không đủ 

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ đã có một cái kết khá nhẹ nhàng và êm dịu so với toàn bộ những đau đớn và dằn vặt trước đó. Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang đã khiến chúng ta hiểu rằng mọi vết thương đều có thể chữa lành bởi thời gian và cách nhìn nhận. Thời gian sẽ xoá nhoà ký ức còn thay đổi cách nhìn, học cách chấp nhận và buông bỏ sẽ khiến cho những hồi ức về tuổi thơ đau thương, mất mát ấy cũng thay đổi. Có thể nó sẽ đổi thay theo cách ta đón nhận nó, hay sức nặng của những tổn thương ấy sẽ giảm nhẹ đi phần nào 

Nhưng điều khiến cho Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ được đánh giá là một tác phẩm để lại nhiều cảm xúc day dứt và dằn vặt cho người đọc lại cũng là ở cái kết. Khép lại tác phẩm, tác giả không chỉ viết về chữa lành mà tác giả đóng câu chuyện lại ở một cái kết mở. Hầu như các nhân vật trong tác phẩm đều vẫn chưa thoát khỏi được thế giới hậu tuổi thơ đầy rẫy đau thương của chính họ. Và điều khiến cho tôi đau đớn hơn nữa là khi biết rằng tất cả những tổn thương tâm lý sâu sắc, những suy nghĩ lệch lạc và hành động thô bạo ấy là sự di truyền nối dõi của cả một thế hệ gia đình. Nếu như ta đã biết về gen di truyền thì bây giờ còn có thứ được gọi là tổn thương di truyền. Người tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: