Tình Thư Gửi Tới Địa Đàng – Khi Những Người Trẻ Đứng Trước Ngưỡng Cửa Trưởng Thành

“Có lẽ khi chúng ta có thể kể chuyện, dù là những chuyện tồi tệ đến đâu, thì chúng ta không còn thuộc về chúng nữa. Ngược lại, chúng trở thành câu chuyện của chúng ta. Và có lẽ ý nghĩa thực sự của trưởng thành là biết rằng mình không nhất thiết chỉ là một nhân vật, tuân theo câu chuyện người khác kể. Mà thay vào đó, mình có thể trở thành tác giả của chính cuộc đời mình.” 

Tình thư gửi tới địa đàng là câu chuyện về Laurel – một cô bé chập chững bước vào cấp Ba, trong lòng mang quá nhiều nỗi niềm khó nói. Sau cái chết của chị gái thân thiết May, cuộc sống của Laurel và gia đình em hoàn toàn đảo lộn. Các thành viên trong nhà như tự giam mình trên những ốc đảo riêng, và nỗi mất mát chung dường như không thể trở thành chất keo gắn kết mọi người lại.

Thời gian cứ thế trôi đi, Laurel như tồn tại ngoài dòng chảy của thời gian, cho đến một ngày kia cô bé nhận được một bài tập Ngữ văn bắt buộc: Viết thư cho một người đã khuất. Thay vì coi đó là bài tập chỉ hoàn thành và nộp một lần cho xong, Laurel đã coi đó như một thói quen. Cô bé viết kín một quyển vở, những lá thư được gửi tới nhiều người nổi tiếng khác nhau mà ít nhiều có liên quan đến những kỉ niệm cô bé có cùng gia đình. Chính những lá thư ấy đã giúp Laurel thay đổi cái nhìn về cuộc sống, về thế giới xung quanh, và quan trọng nhất là thay đổi cái nhìn về chính bản thân mình. 

Cái chết của May ập xuống đầu Laurel tựa như một cơn bão. Đối với Laurel, cô chị May là mặt trời, là những gì tươi sáng và rực rỡ nhất. Laurel quá yêu May, yêu đến mức khi May mất đi, Laurel cảm giác như chính mình cũng ra đi cùng chị gái. Là người duy nhất biết rõ nguyên nhân cái chết của chị, cô bé luôn dằn vặt, giằng xé giữa một bên là mặc cảm tội lỗi vì cho rằng cái chết của May có thể là do mình gây ra, một bên là sự tức giận vì một điều gì đó May đã gây ra cho mình. Câu chuyện vì thế vừa là quá trình Laurel học cách tha thứ cho bản thân, vừa là quá trình Laurel học cách tha thứ cho chị gái. 

Qua những bức thư được viết nắn nót và cẩn thận, ta có thể thấy tính cách cùng cuộc sống hằng ngày của Laurel. Cô bé hiện lên với những nỗi buồn, với những suy nghĩ về gia đình, về trường học, về những mối quan hệ với người thân, bạn bè và về cả sự sống – cái chết. Nghe có vẻ hơi tiêu cực đối với một cô bé ở độ tuổi đó, nhưng với cá nhân mình thì đây chẳng phải điều gì quá xa lạ. Có lẽ vì đã có những trải nghiệm tựa như Laurel nên mình cảm giác cuốn sách này chạm tới một phần sâu thẳm bên trong, khiến mình dễ dàng đồng cảm với nó hơn. 

Mang trong mình những bóng ma vô hình của cả quá khứ và hiện tại, Laurel tìm được cho mình những người bạn với hoàn cảnh tương tự. Hannah, Natalie, cặp đôi khối trên Tristan và Kristen, tất cả đều có gia đình không hoàn hảo. Những người trẻ ấy tìm thấy niềm an ủi nơi nhau, cùng nhau trở thành “những kẻ lập dị bình thường”, dìu dắt nhau đối mặt với những thách thức của việc trưởng thành.

Tình thư gửi tới địa đàng do vậy không chỉ dừng lại là quá trình trưởng thành của Laurel, mà còn là câu chuyện của những người bạn xung quanh cô bé. Tất cả đều mò mẫm trong tăm tối, nhưng nương tựa vào nhau, họ đã tìm thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm. 

Nhắc đến quãng thời gian cấp Ba thì không thể không nhắc tới những rung động trong sáng đầu đời. Nhiều người vẫn cho rằng tình yêu tuổi học trò là nông cạn, là sớm nắng chiều mưa, là nhất thời vội vã, nhưng trong cuốn sách của mình, Ava Dellaira đã khai thác tình yêu của những người trẻ ở đầy đủ chiều sâu của nó.

Qua mối tình của nhân vật chính với chàng trai khối trên Sky cũng như mối tình của những cặp nhân vật phụ (Kristen – Tristan, Hannah – Natalie), ta nhận thấy một chân lý dường như đã là vĩnh cửu: tình yêu không chỉ đơn giản là hoàn thiện lẫn nhau, mà mỗi người cần tự hoàn thiện mình; chỉ khi ấy ta mới đủ mạnh mẽ để ở bên người ta thương. Từ chỗ bám vào Sky để vực mình dậy, đánh mất mối tình ấy, rồi đến khi quay về bên nhau, Laurel đã hiểu và viết trong một bức thư rằng:

“Cháu không cảm thấy mình như nguồn ánh sáng mà anh ấy muốn tìm đến nữa, không phải như một ngọn đèn đường, cũng chẳng phải mặt trăng. Cháu thấy cả hai chúng cháu đều đã có vầng mặt trời rực rỡ ngay trong mình”. 

Không chỉ là chuyện tình cảm, Laurel cũng đã giải quyết được những vấn đề với gia đình, bạn bè, giáo viên. Và chìa khóa mở ra cánh cửa ấy chính là sự giao tiếp. Bản thân là một người không giỏi trong việc thể hiện cảm xúc qua lời nói, mình đã thật sự xúc động khi đọc những dòng Laurel viết cho Amelia Earhart – người phụ nữ đầu tiên một mình bay qua Đại Tây Dương:

“Có lần cô đã nói rằng cô nghĩ mọi người quá nhút nhát nên không dám bay qua Đại Tây Dương của chính mình, và cháu nghĩ đúng là cuộc sống của tất cả chúng ta đều đầy rẫy những đại dương. Đối với cháu, có lẽ Đại Tây Dương cho đến lúc này là việc học cách nói ra những điều giấu kín trong lòng, dù chỉ từng ít một”.

Chúng ta luôn tìm cách giữ kín cảm xúc nhất có thể mà không biết rằng đôi khi, tất cả những gì ta cần làm chỉ là nói ra. 

Cuốn sách cũng làm mình phải nghĩ rất nhiều về cách chúng ta đang tự đối xử với bản thân. Bất kể điều gì xảy ra với Laurel trong quá khứ, gia đình em, nhóm bạn em vẫn luôn yêu thương em. Họ yêu em nhiều hơn em nghĩ, dù em cho rằng mình không xứng đáng được yêu thương. Và chẳng phải chúng ta cũng vậy hay sao? Kẻ thù lớn nhất của mỗi chúng ta thường là chính mình, trong khi xung quanh có những người sẵn sàng yêu thương ta vô điều kiện. Vậy nên đừng tự cô lập hay xây dựng những bức tường quanh mình, đừng quá khắt khe với bản thân, hãy mở cửa trái tim để sẵn sàng đón nhận người khác và sẵn sàng bị tổn thương. 

Hành trình của Laurel cũng cho mình thấy một sự thật đáng buồn là chúng ta thường sống theo những kỳ vọng của người khác thay vì sống thật với chính mình. Chối bỏ bản thân là điều dễ dàng, trong khi đối diện và chấp nhận thì vô cùng khó. Không ai, kể cả những người yêu thương chúng ta nhất, có thể cứu chúng ta khỏi những góc tối trong tâm hồn. Chính chúng ta phải là người làm điều đó. Và cô bé Laurel trong suốt một năm viết thư đã học được cách để trở thành vị cứu tinh của mình. 

Laurel luôn ngưỡng mộ May, trong mắt cô bé, chị mình như là kết tinh của nguồn năng lượng tích cực, luôn toả sáng lấp lánh và rực rỡ. Nhưng cùng với việc học cách chấp nhận bản thân, Laurel cũng học cách chấp nhận rằng May không hoàn hảo. Đằng sau vẻ ngoài tươi tắn là một cô gái vụn vỡ, luôn trực chờ sụp đổ. Hóa ra những gì chúng ta thể hiện ra ngoài không phải lúc nào cũng là những gì chúng ta cảm thấy. Hannah cũng là một người như thế, cô bé luôn tỏ ra bất cần nhưng thực chất bên trong lại đầy những âu lo. 

Lấy bối cảnh là trường học, Tình thư gửi tới địa đàng vẽ ra trong mắt người đọc một cấp Ba hoàn toàn khác, có những buổi “thác loạn”, có tình dục, có rượu bia và chất kích thích,… Trong một môi trường với nhiều những vấn đề như thế, những người trẻ chật vật để tìm lấy một vị trí, để cân bằng các mối quan hệ, để đi tìm và thấu hiểu bản ngã con người mình.

Truyện còn đề cập tới những chủ đề nổi cộm trong xã hội hiện nay, ấy là cộng đồng LGBTQ+ và cách những con người ngoài cộng đồng này nhìn nhận, đối xử với họ; là vấn nạn bạo lực gia đình, xâm hại;… Câu chuyện từ đó không là của riêng Laurel và nhóm bạn cô bé nữa mà mang tính nhân bản hơn, trở thành câu chuyện của nhiều con người khác. 

Nhân vật mình muốn nói đến nhất trong cuốn sách này là Tristan. Khác với hình tượng bên ngoài vô cùng gai góc và có phần nghênh ngang, Tristan thực ra lại có những suy nghĩ cực kì chín chắn. Chính Tristan đã nói với Laurel rằng khi yêu ta trải qua hai điều quan trọng nhất trên đời: lâm nguy và được cứu vớt; nhưng cũng chính Tristan giúp Laurel nhận ra rằng chẳng ai có thể cứu được ta ngoài chính mình.

Tristan không hoàn hảo, không ai là như vậy cả. Nhưng anh ấy vẫn là nhân vật làm mình ngạc nhiên nhất bởi những suy nghĩ vô cùng sâu sắc. Và dĩ nhiên, không thể không nhắc tới Sky. Chàng trai bí ẩn với vẻ ngoài bad boy luôn mặc áo khoác da bất kể thời tiết, hóa ra lại rất tình cảm. Đúng là không thể đánh giá một người qua vẻ bề ngoài! 

Kết thúc câu chuyện, sau những gì đã trải qua, Laurel đã đón nhận sự giúp đỡ. Với mình đây là kết thúc đẹp nhất cho cô bé. Bởi trưởng thành có lẽ không phải là tìm cách tự đối phó với tất cả, mà là chấp nhận sự thật rằng bản thân còn nhiều khuyết điểm và học cách tiếp nhận sự hỗ trợ để cải thiện những khuyết điểm ấy.

Cuối cùng, Laurel đã trưởng thành. “Giờ đây em không thể đưa chị trở về được nữa. Nhưng em tha thứ cho mình. Và em tha thứ cho chị”. Cô bé luôn ước ao được như chị ngày nào giờ đã hiểu rằng chị mình dẫu có dũng cảm đến đâu thì cũng vẫn có những góc khuất riêng. Chính khi hiểu được điều đơn giản ấy, Laurel đã học được cách yêu thương mình, sẵn sàng mở rộng thế giới bên trong để đón lấy thế giới bên ngoài rộng lớn. 

Như thể từng ấy cảm xúc và suy nghĩ là chưa đủ, Tình thư gửi tới địa đàng còn để lại ấn tượng trong lòng mình hơn nữa ở những đoạn thơ được tác giả lồng ghép vào. Mình có tìm đọc bản gốc tiếng Anh của những đoạn thơ được nhắc tới, và phải công nhận là Wings Books đã làm khá tốt trong việc truyền tải ý nghĩa cũng như đảm bảo mặt nghệ thuật của chúng. Có một đoạn thơ mà mình đã khóc khi đọc, mình sẽ trích lại câu cuối cùng (cả bản gốc và bản dịch) ở đây: “nobody, not even the rain, has such small hands” (“và chẳng có ai, kể cả mưa, có đôi tay bé nhỏ đến vậy”). 

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tình thư gửi tới địa đàng đối với mình là một tác phẩm tuyệt hay. Nhưng mình không chắc là ai cũng sẽ cảm thấy như vậy, bởi nếu chưa từng trải qua những cảm xúc tương tự Laurel thì việc đồng cảm với cuốn sách này là điều không dễ. Mình thực sự ngưỡng mộ Ava Dellaira ở cái cách cô ấy xây dựng mọi thứ. Thật may mắn vì mình đã đọc được Tình thư gửi tới địa đàng trong năm nay. 

Bài review được đóng góp bởi Cộng tác viên Đặng Thu Phương

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: