Tôi Có Câu Chuyện, Bạn Có Rượu Không ? Và Những Câu Chuyện Tình Buồn

Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không ? là tác phẩm đầu tay của tác giả Quan Đông Dã khách. Quan Đông Dã Khách không phải là một cái tên quá xa lạ với các bạn đọc Trung Quốc lẫn Việt Nam. Văn phong của anh nhẹ nhàng, chân thật, dễ dàng cuốn hút ngay từ những con chữ đầu tiên.

Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không ? là cuốn sách mượn rượu để tỏ tình, anh có thể dễ dàng viết ra những nỗi lòng của bản thân cũng như những người bạn của mình, qua đó người đọc dễ dàng thấu hiểu và cảm nhận được những ý nghĩa mà anh muốn truyền tải. Có thể nói ngòi bút của Quan Đông Dã Khách miêu tả siêu thực cũng siêu buồn.

“ Mong những câu chuyện của tôi sẽ như dòng nước trong lành không ngừng chảy, chúc cho sự cô đơn của bạn sẽ sớm đến ngày kết thúc.”

Vốn được dựa trên những câu chuyện từ trải nghiệm của chính bản thân tác giả và những người bạn tác giả, đọc Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không? thì ai cũng có thể tìm thấy bản thân mình trong ít nhất một câu truyện nào đó. Đó có thể là kỉ niệm về mối tình đầu, hay tình cảm khi chúng ta đã trưởng thành, mất đi cái sự ngây ngô của tuổi học trò.

“ Đừng nghĩ rằng người bạn không thể buông tay cũng sẽ không thể buông tay bạn. Cá không có nước sẽ chết, nước không có cá sẽ càng trong hơn.”

Thêm vào đó, Quan Đông Dã Khách còn viết về tình thương, giữa con người với nhau, giữa chủ nhân và chú chó của họ. Ở câu chuyện Cẩu gia, là một câu chuyện về người đàn ông làm bạn với năm chú chó. Sợi dây liên kết giữa họ rất chặt, vì ông coi chúng như những đứa con, người bạn của mình.

“ Cẩu Gia có thể qua loa với bản thân, nhưng chưa bao giờ qua loa với chúng. Bánh bao, canh cải thảo, thịt, Cẩu Gia đều không nỡ ăn mà cho chúng ăn, khiến người ta cảm thấy chúng thật sự giống như những chiến hữu của ông.”

Cẩu Gia và những chú chó của ông giống như Lão Hạc và Cậu Vàng vậy, sự trung thành của loài chó luôn luôn dành cho chủ nhân của chúng, thật đáng ngưỡng mộ!

Nổi tiếng với văn phong tả thực, đặc biệt là những câu chuyện tình vừa buồn vừa đáng ngưỡng mộ. Như ở câu chuyện “Nương tựa vào nhau”, sự gắn bó của Thượng Nam và Vu Ninh thực sự đem lại ấn tượng.

“Tôi bỗng thấy ngưỡng mộ Thượng Nam, cậu ấy có tình yêu, có mục tiêu, có một người để cậu ấy phấn đấu vì người đó. Còn tình yêu của những người như chúng ta, vẫn chỉ dừng lại ở giá tiền của một bộ quần áo nào đó, đi đâu du lịch, hôm nay bên xem phim gì, ăn cơm gì. Đó không phải tình yêu, chỉ là bạn chơi cùng.”

Cả hai vốn là một cặp đôi bán đồ ăn sáng dưới nhà “nhân vật chính”; nhìn từ ngoài vào mọi người sẽ thấy thương cảm cho cả hai người họ: Thượng Nam thì bị chuột rút ở tay, Vu Ninh thì có trí lực như một đứa trẻ. Nhưng khó khăn không thể quật ngã cả hai được, họ đã chứng minh rằng có tình yêu, có niềm tin thì cả hai đều có thể nương tựa vào nhau.

“ Thượng Nam sốt ruột hỏi lại tôi mấy lần: “Anh, em sắp cưới, anh có đến được không?” – Tôi mỉm cười đáp lại: “Anh bay chuyến muộn nhất đêm nay, nhớ ra đón anh.””

Câu chuyện kết thúc với một hình ảnh vô cùng đẹp, mở ra một tương lai tươi sáng cho cả Thượng Nam và Vu Ninh, cũng như là sự hâm mộ của nhân vật chính dành cho cả hai, vào một tình yêu thật đẹp.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Kết

Đúng với tên gọi Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không ?, đây thực sự là một cuốn phù hợp để thư giãn, sau một ngày mệt mỏi bận rộn với bao công việc. Do đó, chúng ta cần có những khoảng thời gian trầm lại, tụ tập bạn bè, vài ba chén rượu để quên đi sầu lo vẫn luôn thường trực trong cuộc sống hối hả này.

“ Nhưng cuối cùng, mọi người đều bận rộn với cuộc sống của riêng mình, bận rộn với việc chén chú chén anh, bận rộn với việc cười nói vui vẻ. Vài người đến, vài người đi, về bản chất thì cuộc sống chẳng có gì thay đổi, vì họ và chúng ta chẳng liên quan gì tới nhau.”

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: