Tôi Có Một Chén Rượu, Có Thể Xoa Dịu Hồng Trần – Cuốn Sách Cùng Với Bao Nỗi Lo Âu Trong Cuộc Sống

Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần là một cuốn sách tập hợp 13 câu chuyện ngắn của tác giả hoặc bạn bè của tác giả, kể về những câu chuyện rất bình dị trong đời sống hằng ngày. Do đó, các truyện ngắn của Quan Đông Dã Khách đem lại một cảm giác rất chân thực, mỗi người đọc đều sẽ thấy hình bóng của bản thân trong tác phẩm này. 

Quan Đông Dã Khách có một ngòi bút rất ma mị, kể về những câu chuyện không mới nhưng lại cuốn hút người đọc, viết ra được những cảm xúc đan xen qua từng câu chuyện, rằng mỗi câu chuyện là một sự trải lòng. Tuy chỉ là truyện ngắn, nhưng dư vị để lại đằng sau lại làm bản thân mình ngạc nhiên khi kết thúc mỗi truyện ngắn. Nó có buồn, nó có chút hụt hẫng, nhưng lại có cảm giác vui vui, là một mớ hỗn độn gây khó hiểu cho người đọc. Cái không khí bao trùm lên cả 13 câu chuyện rất thích hợp sau một ngày mệt mỏi, đọc để thấy bản thân mình trong đó, cũng như để thư giãn.

Chủ yếu những truyện ngắn viết về những cuộc tình của các bạn trẻ. Có chia lia, rồi lại quay lại; có phản bội, có sự xuất hiện của kẻ thứ ba không mong đợi. Đọc đến đây, xin mọi người chớ nhầm nghĩ rằng đây là một tác phẩm ngôn tình, vì nó ý nghĩa hơn hẳn. Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần có:

Những câu chuyện tình đượm buồn

Điểm nhấn ở cuốn sách này có lẽ là không khí u buồn nó có thể đem lại. Chính vì dựa trên những câu chuyện có thật, nên tác giả viết với một sự tôn trọng dành cho các nhân vật chính, chuyện tình của họ có thể không đi đến cùng, nhưng chí ít họ đã từng có những kỉ niệm đẹp đọng lại. Những kỉ niệm đó vừa là những bài học quý giá giúp họ trưởng thành hơn vừa tạo nên một góc kỉ niệm.

Ví như chuyện tình của Thanh Lam và Lâm Mộc, họ cùng chia sẻ tình cảm cho nhau nhưng lại không thể đến được với nhau. Thanh Lam đã dành cả thanh xuân để theo đuổi chàng trai mà cô thích, nhưng rốt cuộc cô cũng chỉ là người đến sau. Lâm Mộc một mực từ chối đón nhận tình cảm của cô gái đó, suốt bao năm vẫn tỏ ra không hề rung động nhưng sự thực ẩn giấu đằng sau, là nỗi buồn không thể cất thành lời của anh.

Những câu chuyện tình đáng ngưỡng mộ

Trái ngược với những câu chuyện tình lâm li bi đát thì bản thân mình lại rất thích mỗi khi đọc được những câu chuyện có cái kết viên mãn. Nó là cả một hành trình đấu tranh cho cuộc tình của hai người, dám đứng lên đấu tranh vì tương lai cả hai.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

“ Giữa con trai và con gái cùng tuổi, thường con trai sẽ trẻ con hơn, còn con gái sẽ già dặn hơn, Nhất Nam và Ổ Khoá cũng vậy. Ổ Khoá không biết nghe lời ai bao giờ, nhưng chỉ cần lời Nhất Nam nói ra thì cậu ta lập tức nghe theo răm rắp.”

Trong câu chuyện Phố Đào Nguyên, Ổ Khoá và Nhất Nam là hai cô cậu quen nhau từ bé, trải qua trung học rồi lớn lên. Sự hi sinh hết mình của Ổ Khoá thực sự đáng ngưỡng mộ, vậy mà chỉ một vài sự cố hiểu nhầm mà cả hai lại phải xa rời nhau. “Nhất Nam, đi thôi, chúng mình đi xây tổ ấm giữa dòng đời.” chính là câu nói cuối cùng của câu chuyện này, một cái kết đem lại hi vọng mà cũng thật đẹp.

Kết

Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần không phải là một tác phẩm xuất sắc có nhiều giá trị văn học. Điều mà cuốn sách này đem lại chính là cái cảm giác, cái không khí đượm buồn nhưng rất chân thực, là những tình huống mà ai trong chúng ta có lẽ cũng đã từng trải qua.

Do được viết dựa trên những câu chuyện có thật, nên thành công một phần ở đó, cùng với cách viết rất chắc tay của Quan Đông Dã Khách, cuốn sách sẽ rất phù hợp với những ai bộn bề muốn thoát khỏi cuộc sống. Đôi khi, chúng ta chỉ cần ngồi xuống với những người bạn thân, với một chén rượu trên tay, để quên đi bao sầu lo trên nhân gian.

Những chuyện trong nhân gian có rất nhiều điều hối tiếc, nhưng tôi mong bạn có thể bốn mùa vô lo…” – Quan Đông Dã Khách

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: