Tôi ươm ánh mặt trời – Cảm nhận hạnh phúc từ ánh mặt trời của Lữ

“Mỗi khi một vũ trụ mới vừa bắt đầu, thì tôi lại có mặt bên em. Chúng ta sẽ mãi mãi là những người đầu tiên khám phá ra những thế giới mới. Chúng ta mãi mãi là những đứa con của sự sống.
Nơi đó, em không còn sợ hãi, và đôi mắt của em luôn biết cười…”

Trích “Tôi ươm ánh mặt trời” – Lữ

Tôi đến với cuốn sách “Tôi ươm ánh mặt trời” của Lữ trong lần lang thang nhà sách cùng cô bạn thân lớp Văn. Bạn bảo, cuốn sách này có rất nhiều thứ mới mẻ, đọc xong cảm thấy cuộc sống này rất thú vị, thế mà mình lại lãng quên mất. Và thế là tôi đến “ Tôi ươm ánh mặt trời ”.

Đây là tập tản văn gồm 36 câu chuyện nhỏ của anh. Mỗi câu chuyện là một cảm nhận riêng, là những góc nhìn mới mẻ về những thứ xung quanh mình, là những lời thì thầm nhỏ to của anh cùng cô người yêu bé nhỏ, là lời tâm tình chân thật với những người bạn của mình,…

Văn của Lữ đơn giản lắm. Những câu viết của anh thường rất ngắn và những suy nghĩ đôi khi rất ngô nghê. Anh nhìn cuộc sống như cách nhìn của một đứa trẻ. Đầy say mê và khám phá. Anh viết về những gì xung quanh mình, những trải nghiệm cuộc sống hàng ngày, những suy nghĩ mà người ta vẫn thường hay nói tới. Bạn đã bao giờ thấy mình quá bận rộn chưa? Hay bạn cảm thấy thế giới này buồn khổ quá, mỏi mệt quá? Hãy đọc trong cuốn sách này về sự bận rộn, về sự buồn khổ, về cảm giác trống trải, về sự tuyệt vọng, buông bỏ, về lẽ sống vô thường,… theo một cách rất khác. Lữ sẽ nói với bạn về tất cả những điều đó, với những suy nghĩ của riêng anh.

Đọc Lữ, ta thấy cây mặt trời anh trồng lên đang nảy mầm mỗi ngày. Mầm non sáng lấp lánh ấy, anh dành tặng người yêu và tựa hồ cho cả ta: “Đó, tôi tặng em một ngày thật đẹp. Một ngày mà không có mặt trời thì chán lắm. Một ngày có mặt trời luôn luôn là một ngày đáng sống.”

Anh đang ôm lấy cô thủ thỉ những lời an ủi nhẹ nhàng, dịu dàng trò chuyện với cô bằng những câu hỏi về cuộc đời một cách tự nhiên và chân thật, Tôi thầm nghĩ: ‘Tại sao em lại có thể dại dột như vậy được. Em biết cuộc đời là gì chưa? Em biết sự sống là gì chưa? Em biết em là ai không?’ Nếu biết sự sống là gì, em sẽ không cho rằng em không muốn sống nữa. Sự sống là một tặng phâm vổ giá”.

Anh dịu dàng sẻ chia với cô rằng “Em không thể chết được. Bây giờ là lúc em cần phải mạnh mẽ lên mà bước tới. Nỗi tuyệt vọng có thể khiến cho ta muốn bỏ cuộc, không tiếp tục cuộc sống này nữa. Khát vọng muốn chết, cũng là ao ước được chấm dứt khổ đau, là tiếp xúc với sự sống. Cuộc sống này đẹp lắm. Em hãy can đảm lên mà nở một nụ cười. Dù có một niềm đau đang bóp nát trái tim, thì em vẫn có thể cười được. Em cười cho chính mình, và cười cho tôi”…

Những lời văn của Lữ thường nhẹ nhàng như thế. Anh viết văn như một cách để trải lòng mình, để trò chuyện cùng những người anh yêu và bạn đọc. Anh thích nói về hạnh phúc. Những câu chữ về hạnh phúc cứ như thế nối đuôi nhau và miên man chảy. Với anh, mọi thứ xảy ra trên đời đều có ý nghĩa riêng của nó. Nhưng Lữ dặn chúng ta đừng bao giờ mất niềm tin, hãy luôn yêu thương và luôn hạnh phúc với cuộc đời này.

Two hands on sunsut.

Tôi ươm một mặt trời cho em. Mặt trời là một lá thư, một lời dặn dò của tôi gửi cho em. Mặt trời là để cho em nắng ấm vào những ngày đông lạnh. Nhưng mặt trời đó không phải là tặng phẩm của riêng tôi. Sự sống đã cùng dang tay, nuôi lớn từng hạt giống mặt trời tôi ươm ở phía chân đồi. Mặt trời là tặng phẩm của sự sống. Tôi yêu em, vì tôi biết yêu sự sống này. Sự sống này đẹp quá. Không ngày nào mà tôi không nghĩ đến em. Không ngày nào mà tôi không mỉm cười với sự sống. Mỗi khi nhìn mặt trời ló dạng ở phương đông, em nên biết là cùng lúc đó, tôi đang cười với em, với tất cả tình thương và lòng tin yêu.”

Lữ bảo: Bận rộn, tức là em đang đánh mất thời gian, đang đánh mất chính mình rồi đó. Vậy nên đừng bận rộn nữa, hãy cho mình một ít thời gian để sống, để làm ra phép lạ. Phép lạ biết sống, phép lạ tự tạo hạnh phúc cho mình, và tạo hạnh phúc cho những người khác. Làm được như thế, nghĩa là hạt mầm mặt trời của bạn cũng đang được ươm lên. Cùng mặt trời của Lữ.

Leave a Reply