Top Sách Gây Thất Vọng – Về Những Lần Té Lộn Cù Mèo Trên Con Đường Hít Hà Mai Thúy Giấy Của Tớ

Đọc sách cũng là một cái nghề vui, mà đã là vậy thì sao tránh khỏi chuyện sinh nghề tử nghiệp. Dẫu rằng bộ màng lọc xử lý có tên dân dã là “đỗ nghèo khỉ” của tớ đã luôn cố gắng hoạt động hết công suất, thì đôi khi cái thói phù phiếm và bồng bột của tuổi trẻ vẫn lôi chân tớ sa vào bãi mìn. Khi tớ nói thế, ý của tớ là những quyển sách đã khiến tớ hoặc là thất vọng, hoặc bực bội, hoặc vừa thất vọng vừa bực bội. Nguyên nhân thì nhiều lắm, nhưng hậu quả thì luôn đau thương giống nhau.

Tất nhiên, danh sách bên dưới không phải là tất cả. Vì tớ đã già rồi, trí nhớ cũng teo về thành loài cá, nên top sách gây thất vọng tớ sắp kể tội dưới đây chỉ là những ổ gà đã làm tớ té sấp té ngửa trong khỏng bốn, năm năm đổ lại thôi, ấy thế mà cũng nhiều ra phết đấy nhỉ.

Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England – Brock Clarke

Tớ sẽ bắt đầu buổi chê với cuốn sách đã ngốn mất của tớ mấy chục ngàn tiền sách, một bài review chê không thương tiếc và không biết bao nhiêu giờ lê thê mệt mỏi. Khi trang cuối cùng của cuốn sách này hiện ra, mood của tớ thậm chí đã tuột về đến mức âm bởi những cố gắng mỏn mỏi để không drop cuốn này hóa ra lại vô dụng. Bằng những câu văn hài hước và một mở đầu đầy hứa hẹn, cuốn sách đã lừa phỉnh tớ trong cảm giác hứng khởi và thoải mái đầy giả tạo. Cốt truyện lan man, tình tiết lung tung vòng vèo, nhân vật hành động như những kẻ ngớ ngẩn với những mục đích ngớ ngẩn. Chẳng có già đột phá, chẳng có gì làm tớ kinh ngạc hay bất ngờ. Tớ chẳng nắm bắt được điều gì từ cuốn sách này cả, không đồng cảm, không thấu hiểu, cũng chẳng tò mò chút nào luôn.

Luật sư của cuốn sách có thể biện hộ rằng sở dĩ như vậy là vì câu chuyện trong sách là do một kẻ có vấn đề về trí tuệ kể, nên có mới lan man, rời rạc đến thế. Tớ thì sẽ bảo: Vậy chứ còn Forest Gump thì sao? Nó không phải là cuốn sách hay ư? Thật chẳng hiểu bằng cách nào mà Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England lại trở thành “International Bestseller” được nữa.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Bóng ma nhà thờ cổ – Cornelia Funke

Khi người ta (Tôi đang nói các bạn đấy! Nhã Nam ạ) giới thiệu với tớ rằng Cornelia Funke là “J.K Rowling” của Đức, đáng lẽ tớ không nên tin ngay. Vì rằng thì là mà, đã mười năm kể từ sau khi ngằm xong bảy phần Harry Potter tuyệt vời, tớ vẫn chưa lần nào thành công tìm ra bất cứ tác phẩm nào có thể khỏa lấp được chỗ trống quá lớn mà siêu phẩm ấy để lại. Lần này cũng thế. Với một cốt truyện đơn giản, thuần túy dành cho thiếu nhi, thời lượng ngắn ngủn, những nhân vật vô cùng điển hình và các xử lý xung đột cũng không hề mới mẻ, “Bóng ma trong nhà thờ cổ” chỉ như gầu nước sông đang đổ vào cái giếng ăn sâu hoắm trong tâm hồn tớ, không mang được quả bưởi nào lên cả.

Mua sách trên Tiki

Tất nhiên, tớ cũng không muốn quá khắt khe với nó làm gì. Giả sử như là tầm mười lăm năm trước, có lẽ tớ đã khá thích câu chuyện này rồi, đặc biệt là nhân vật “bóng ma’, người mà bằng cách nào đó, lấn át đươc cá tính nhạt nhòa của cậu bé nam chính. Nhưng đôi chút thú vị của anh ta cũng chẳng thể kéo nổi hứng thú của tớ lên nữa. Giá như nó dài hơn, gay cấn hơn một chút, có lẽ tớ đã không thất vọng nhiều đến thế.

Đảo giấu vàng – Robert Louis Stevenson

Dù đã già đầu nhưng tớ vẫn luôn yêu thích các tác phẩm dành cho trẻ em, vì sự trong trẻo và sâu sắc đến bất ngờ của chúng. Tớ đã yêu Anne Shirley, Pippi Tất Dài, Stas, Nil, Oliver Twist hay Peter Pan gần như suốt thời ấu thơ và niên thiếu, nên đã vô cùng khinh suất mà cho rằng bất cứ những tác phẩm thiếu nhi nào đủ sức sống từ tận thế kỉ trước đến ngày nay đều sẽ là tuyệt phẩm. Hoặc chí ít, chúng cần phải có một giá trị văn học nào đó.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Chẳng biết có may mắn hay không, khi “Đảo giấu vàng” đã giúp đánh gãy niềm tin ấy. Tớ đã bắt đầu cuốn sách ấy với tâm thế háo hức kiểu “chắc cũng chẳng kém gì Trên sa mạc và trong rừng thẳm đâu. Ấy thế mà không! Không! Không! Đón nhận tớ là hàng đống tình tiết sơ sài trôi vèo vèo như đập thủy điện xả nước. Những cái như “xây dựng nhân vật”, “diễn biến tâm lý” hay “miêu tả bối cảnh” bị lãng quên đi như trò đùa. Cứ như tớ đang xem lại một bản tóm tắt vô hồn hay là một kịch bản đại cương vậy. Đến mấy cái tóm tắt phim giọng Google dịch trên facebook của tớ còn đâm ra có cảm xúc hơn. Các nhân vật được xây dựng với nồng độ thuyết phục chỉ nhiều hơn mức không có một tẹo, khi họ đổi phe xoành xoạch, và cư xử y như những con rô bốt được tác giả bảo gì làm nấy. Tớ đã mong đợi một chuyến phiêu lưu đầy hào hứng, nhưng cuối cùng, tớ chẳng nhận bất cứ điều gì. Nó đích thực là một cuốn truyện thiếu nhi, và chỉ dành cho thiếu nhi mà thôi.

Kế hoạch hoàn hảo – Sidney Sheldon

Đến đây thì cái này là lỗi của tớ rồi, không chối đi đâu được. Tớ đã từng đọc không ít nhưng đánh giá không mấy tích cực về khả năng viết văn của Sidney Sheldon, cũng từng có ý định không hề quan tâm đến gia tài đồ sộ của tác giả này. Ấy thế mà vào một ngày chẳng đẹp trời, một vài dây thần kinh của tớ thắt thành nơ con bum búm và tớ bỗng nghĩ “Nếu Sidney viết dở thật, thì tại sao sách của ông lại ăn khách thế?” (Tớ biết, tớ biết, câu hỏi này thật ngốc không để đâu cho hết). Tớ bắt đầu tò mò, đi lùng tìm những tác phẩm của ông ấy, bấm vào cái tên nghe có vẻ hấp dẫn nhất và bắt đầu đọc.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tò mò đúng là hại chết mèo. Quả nhiên, quyển sách và tớ không hợp bát tự với nhau thật. Cảm giác như tác giả nghĩ ra một cái mở đầu, một cái kết, và cứ thế thông thốc cầm bút lên viết thôi. Ừ thì cốt truyện cũng có chỗ thú vị, ừ thì có Plot twist đấy, nhưng tổng thể thì nó cứ… kiểu gì ấy. Tớ chưa bao giờ thấy một câu chuyện nào thiếu tính văn học hơn thế, khi nó đơn giản là liệt kê các tình tiết lại với nhau, cái này đính với cái kia bằng nhưng chuyển cảnh rời rạc, tạo nên một tổng thể chắp vá gượng gạo.

Gọi tâm lý nhân vật là cái cơi đựng trầu, vì nó nông kinh khủng, nông quá mức cho phép của một tác phẩm được gắn mác “Tâm lý xã hội”, và điều đó khiến các nhân vật, vốn đã không thú vị tự nhiên trở nên đơn giản bất ngờ (mà với những vị thế họ đực tác giả cấp cho, tớ đã mong đợi nhiều sự thâm trầm hơn thế). Ấy là tớ còn chưa nói đến kiểu lan man dài dòng, giới thiệu background nhân vật không hề cần thiết khiến câu chuyện tự nhiên bị kéo dãn một khoảng khá oải. Và quan trọng nhất là sự vô dụng của nữ chính, khi từ đầu đến cuối cô này chẳng làm gì nên hồn cả. Thậm chí nếu cắt luôn vai của Nữ chính đi mà chia đều cho những người khác, tớ nghĩ câu chuyện này vẫn ổn thôi.

Ngồi khóc trên cây – Nguyễn Nhật Ánh

Buồn biết bao khi trong danh sách này lại xuất hiện idol của đời tớ. Nhưng các cậu biết đấy, yêu càng đậm sâu thì càng đau lòng mà! Với Ngồi khóc trên cây tớ thậm chí còn chẳng nhận ra được người đã từng khiến tớ điên đảo với những “Kính vạn hoa”, “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, “Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ” hay “Mắt biếc”. Vẫn là câu chuyện tình yêu của những người trẻ, nhưng chẳng biết có phải do đã đọc quá nhiều những tác phẩm của bác Ánh hay không mà tớ đột nhiên lại cảm thấy hai nhân vật Đông và Rùa không có quá nhiều cá tính nổi bật. Họ chìm nghỉm giữa những Khoa, Quỳnh, Ngạn hay Cúc Hương, Hồng, Hạnh,.. hay thậm chí là cả Bê Tô và Bi Nô, những nhân vật mà tớ yêu mến vô cùng. Gấp cuốn sách lại, tớ gần như quên ngay họ là ai.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Ấy thế mà hai nhân vật có duyên quần chúng ấy lại được đưa vào trong một cốt truyện hết sức dữ dội, ngập tràn drama và tắm đẫm trong plot twist? Cái chất nhẹ nhàng, trong trẻo quen thuộc của bác Ánh bị mờ dần đi để những chỗ cho một bộ phim chiếu giờ vàng do VTV sản xuất. Cái kết cũng ảo đến tung chảo, khiến tớ đọc xong mà chẳng biết nên mếu hay nên cười nữa. Hình như dạo gần đây bác Ánh hơi thích đưa plot twist vào chuyện. Một hai cái thì được, chứ nhiều quá tớ ăn hông có tiêu chút nào.

Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm- Mark Haddon

Thực ra để cuốn sách này ở đây cũng hơi oan, tại so với những cuốn còn lại thì nó không tệ đến thế. Tuy nhiên, cuối cùng thì nó vẫn ở đây, ấy là vì lòng hẹp hòi của tớ đã thức dậy sau khi đọc xong cuốn sách này và nhận ra nó chẳng phải là trinh thám như đã được quảng cáo.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Đúng ra, đây giống như một cuốn sách tâm lý xã hội, một bản nghiên cứu đi sâu vào thế giới bên trong của những đứa trẻ có vấn đề vầ tâm lý (Tớ quên xừ nó tên hội chứng rồi) và những tác động của hội chứng ấy tớ cuộc sống của đứa trẻ và mọi người thôi. Vụ án trong sách thì đơn giản đến mức thậm chí còn chẳng thể được gọi là vụ án, và những gì nhân vật chính gọi là quá trình điều tra thực ra còn chưa kịp bắt đầu nhiều gì đã phải kết thúc hết ráo rồi.

Thêm vào đó, vì quyển sách này có ngôi kể là một cậu bé mắc hội chứng tâm lý, nên nó cũng gặp phải một cái lỗi mà “Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England” đã gặp phải – Lan man. Tớ thậm chí đã phải bỏ qua gần hết những đoạn nói về toán học, về khoa học các thứ, vì rằng thì là mà, tớ có phải thiên tài đâu! Tớ chỉ là một kẻ dốt toán kinh niên đang cố trốn chạy vào thế giới văn học để quên đi các con số thôi mà? Tại sao đã hết duyên lại còn gặp. Ngoài những cái đó ra, cuốn sách vẫn là một câu chuyện thú vị cho những ai quan tâm đến khía cạnh tâm lý, vì tớ cảm thấy được tính chân thực trong câu chuyện.

Đứa trẻ bị nguyền rủa – John Tiffany, Jack Thorne VÀ J.K ROWLING

Dù cô J.K không trực tiếp chắp bút cho cuốn kịch bản bị nguyền rủa này, nhưng tớ vẫn muốn in hoa tên của cô ở đây để bày tỏ rằng tớ Thật. Sự. Thất. Vọng cái cách mà cô ấy gật đầu công nhận rằng “Đứa trẻ bị nguyền rủa” là phần 8 của bộ sách đã làm nên một phần ký ức vô cùng quan trọng của tuổi thơ tớ. Bời vì rằng thì là mà, nếu không có cái gật đầu ấy, tớ cùng lắm sẽ chỉ coi “Đứa trẻ bị nguyền rủa” là một bản phóng tác hơi OCC chút thôi, chứ không đến nỗi quá khắt khe với nó như thế.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tớ thậm chí còn không muốn để cái tên Harry Potter xuất hiện cạnh Đứa trẻ bị nguyền rủa nữa, vì cái cách mà hình tượng của Harry bị bóp méo bôi đen đến thê thảm trong này. Bằng cách nào mà người ta có thẻ tin rằng một cậu bé lương thiện, vị tha và dũng cảm, người đã khuyên nhủ con trai vô cùng tình cảm ở cuối phần bảy lại là ông chú trung niên hẹp hòi bảo thủ phân biệt chủng tộc chỉ sau vài tháng cơ chứ? Mà nào phải Harry, hầu như những nhân vật của phần gốc đều bị méo mó đến không thể nào nhận ra nổi, cứ như họ chỉ là phiên bản từ một cái trái đất song song đen tối nào đó nhảy tới đóng kịch xong rồi về vậy. Rồi cả mớ những tình tiết cứ như xé toạc nguyên tác mà đâm lên, làm câu chuyện vốn đã không hề gây thiện cảm lại càng trở nên khó nắm bắt. Tớ đọc xong mà kiểu: “Cần tìm mua một đôi mắt chưa từng đọc những dòng này!!!!!!”

Các cậu ạ, nếu từ đầu đến giờ có ai đó càm thấy tổn thương hay tức tối vì những dòng đầy phiến diện của tớ, tớ thật lòng xin lỗi. Đây chỉ là những trải nghiệm và cảm nghĩ cá nhân của tớ mà thôi, nó không đại diện cho điều gì cả, ngoại trừ chính bản thân tớ. Ai cũng có gu đọc sách riêng, và với gu của tớ, tớ thấy tiếc vì mình không thể tìm ra lý do yêu thích top sách gây thất vọng trên.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: