Trạm thu phí quái lạ – Một mê cung đầy những lối ẩn dụ lắt léo và thông minh

Trạm thu phí quái lạ – “Một cuốn sách tuyệt vời cho bất cứ ai đủ khôn ngoan để thưởng thức những ngụ ngôn sắc sảo của Alice ở xứ sở diệu kỳ và sự kỳ quái của phù thủy xứ OZ”- New York Time.

          Được sáng tác bởi Norton Juster- Một nhà văn đồng thời là kiến trúc sư và giáo sư danh dự khoa thiết kế trường Cao Đẳng Hampshire. Trạm thu phí quái lạ là câu chuyện kể về một cậu bé rất đỗi bình thường, cậu cũng gặp những vấn đề như bao cậu bé cùng tuổi.

Cậu bé ấy tên là Milo, “cậu chẳng biết mình phải làm gì- không chỉ đôi khi, mà lúc nào cũng thế. Lúc ở trường, cậu chỉ mong sớm được ra về, và khi về rồi cậu lại chỉ mong được đến trường.”. Milo cứ đi qua từng ngày một cách không mục đích, không vui vẻ, cũng chẳng quá buồn rầu. Cho đến một ngày, sau khi tan trường, trở về nhà, cậu thấy có một thùng hàng rất to đặt trong phòng. Thùng hàng bao gồm: Một trạm thu phí đường cao tốc, ba biển báo, tiền xu, một bản đồ, một cuốn luật lệ và luật giao thông. Gắn trên thùng là một chiếc phong bì: “Gửi Milo, cậu bé dư dả thời gian”.

Milo lắp rắp trạm thu phí và lái chiếc xe đồ chơi của cậu đi qua đó. Một cuộc phiêu lưu kỳ thú cùng rất nhiều những thử thách đang chờ đợi Milo phía trước và cũng đang chờ đợi những độc giả khám phá và giải đố.

MUA SÁCH TRẠM THU PHÍ QUÁI LẠ TRÊN TIKI

Cuộc phiêu lưu kỳ thú dành cho trẻ thơ

Trước tiên, Trạm thu phí quái lạ là một cuốn sách dành cho thiếu nhi, nhân vật chính cũng là một cậu bé, mọi sự vật sự việc đều được kể ra dưới góc nhìn ngây ngô của Milo.

Thế giới của Trạm thu phí quái lạ là một thế giới giả tưởng đầy ngộ nghĩnh, đã rất quen thuộc trong các câu chuyện giành cho các bạn nhỏ. Nào là một chú chó có thân mình là một chiếc đồng hồ báo thức kêu “tích tích tích tích”, chú chó luôn nhắc nhở mọi người không được lãng phí thời gian. Nào là thành phố Số Học, thành phố Từ Điển. Nào là những phiên chợ từ ngữ được tổ chức mỗi tuần một lần, “mọi người đến từ khắp mọi nơi để mua những từ họ cần hoặc đổi những từ họ chưa dùng đến”. Và đặc biệt hơn nữa, những chữ cái mà chúng ta học trên lớp còn có thể ăn được và có những mùi vị khác nhau rất thú vị …..

Đã là một cuốn sách xuất sắc dành cho thiếu nhi, thì ở đó không chỉ có những điều ngộ nghĩnh, thú vị thu hút trí tò mò và hiếu kỳ của những đứa trẻ. Ở đó còn có những bài học nhẹ nhàng được lồng vào một cách rất thông minh. Norton Juster không chọn cách đưa trực tiếp những lời nhắc nhở hay “giáo huấn” vào tác phẩm của mình, ông đã chọn một cách rất khôn khéo là kích thích niềm yêu thích của trẻ thơ đối với những bảng chữ cái, những con số bằng cách đưa ra những ẩn dụ rất thú vị cần được giải đáp.

Trước khi bước qua trạm thu phí quái lạ, Milo chẳng hứng thú gì với các con chữ và việc học tập. Nhưng khi tham gia phiên chợ từ ngữ và vô tình bị kéo vào một vụ lộn xộn ở đó khiến các từ ngữ đổ lẫn hết vào với nhau rồi sau đó dẫn đến việc chẳng ai còn nói được một câu cho có nghĩa thì Milo mới nhận ra tầm quan trọng của việc học ngữ pháp và sắp xếp từ ngữ: “Ta có thể gặp rất nhiều rắc rối khi lẫn lộn các từ hoặc không biết cách đánh vần đấy. Nếu chúng ta ra khỏi đây được, tớ sẽ quyết tâm học cho bằng hết”.

Trong cuốn sách tác giả còn sử dụng rất nhiều lối chơi chữ dành cho bất kỳ ai yêu thích những trò chơi giả đố thường thấy trên các trang báo mỗi ngày vậy. Như trò chơi chữ thú vị về cái tên của vị “Bác sĩ chữa nghịch âm”: KAKOFONOUS C. DISCHORD- Kakofonous là viết lệnh đi của Cacophonous nghĩa là chói tai, nghịch tai, Dischord là viết lệch đi của Discord nghĩa là nốt nghịch.

Hay việc chơi chữ trong tên của một con bọ đồng hành cùng Milo- một con côn trùng khổng lồ nhìn như bọ cánh cứng. Con bọ được giới thiệu là “Hambug”, một cái tên mang hai ẩn ý: Hambug- nghĩa là kẻ bịp bợm- thể hiện tính cách của nhân vật này trong truyện. Bug- lại có nghĩa là con bọ- thể hiện ngoại hình của nhân vật.

Những bài học ý nghĩa dành cho những người lớn đủ kiên nhẫn và khôn ngoan

          Norton Juster dành tặng một thế giới thần tiên đầy sinh động, thú vị và nhiều màu sắc từ những kiến thức khô khan mà mỗi đứa trẻ phải cố gắng tiếp thu mỗi khi đến trường. Tạo cho chúng niềm yêu thích một cách tự nhiên với việc học tập và tiếp thu kiến thức, thậm chí Norton Juster còn tạo ra một “sân chơi” nhỏ với những con chữ. Nhưng như vậy là chưa đủ để nói về Trạm thu phí quái lạ. Cuốn sách nhỏ này còn là một món quà dành cho những người lớn- những con người thường lầm tưởng mình biết tuốt. Norton Juster đôi khi mia mai một cách hài hước về người lớn và đôi khi lại dành tặng họ những điều thật giàu ý nghĩa.

Những người lớn dường như họ luôn vội vã. Ban đầu họ có mục đích và những ý tưởng xinh đẹp nhưng sau đó vì quá vội vã để chạy đua tới đích họ quên hết mọi thứ và chỉ cúi đầu chạy. Như những cư dân ở thành phố Thực Tại mà Milo cùng các bạn của mình đã đi qua vậy. Trước kia, đây là một thành phố hết sức lộng lẫy và xinh đẹp. Nhưng rồi hiện tại nó chẳng còn gì, chỉ còn những con người lầm lũi đi lại. Bởi vì, “một ngày kia, có một ai đó nhận ra là nếu đi thật nhanh và đừng nhìn vào cái gì khác ngoài giày mình thì ta sẽ đến được đích nhanh hơn nhiều”. Và cuối cùng thì mọi thứ xung quanh trở nên xấu xí, dơ dáy rồi nó biến mất.

Con người chúng ta cũng thường mắc những lỗi như vậy, đôi khi chúng ta than vãn, cuộc sống thật mệt mỏi, căng thẳng và chẳng có điều gì thú vị đi qua mỗi ngày. Nhưng sự thật là chúng ta chẳng thể thấy được cái mà chúng ta không có thời gian tìm kiếm. Hay đôi khi con người chẳng đủ dũng cảm để nhìn vào sự thật, đó có thể là một quá khứ không đẹp, một lỗi lầm hay một nỗi buồn chẳng thể quên đi … Thay vì đối mặt, con người thường trốn tránh, bởi “đôi khi nhìn những thứ không có thực lại đơn giản hơn nhìn những thứ có thực.”.

Norton Juster không cố nhồi nhét các thông điệp, những câu nói mang đầy tính triết lý cũng không được đặt vào một cách ngượng ép. Tất cả mọi điều dường như chỉ là một sự ngẫu nhiên được rút ra trên cuộc hành trình mà Milo đi qua. Đó chính là điều khiến một cuốn sách dày đặc lối chơi chữ, những lối lắt léo ẩn dụ như Trạm thu phí quái lạ không cứng nhắc, không trở nên khó đọc. Mà đầy thu hút và gây nhiều cảm hứng cho người đọc.

Tại sao một thành phố lại trở nên im lặng, không hề có một tiếng động, dù Milo và các bạn của cậu có cố gắng nói thật to bao nhiêu cũng không hề có âm thanh nào được phát ra. Norton Juster đã mang đến một câu trả lời rất đỗi đơn giản, bởi vì cư dân của thành phố đó, ngày càng trở nên bận bịu, họ không còn đủ thời gian để lắng nghe nhau nữa.

“Người ta cười ít hơn, càu nhàu nhiều hơn, hát ít hơn, quát tháo nhiều hơn, và những âm thanh họ phát ra ngày một to và khó nghe hơn. Thậm chí không còn nghe được cả tiếng chim hót hay tiếng gió thổi, và chẳng mấy chốc người ta thôi không lắng nghe chúng nữa”.

Norton Juster không thật sự quá cầu kỳ trong lối viết, bởi đây là một cuốn sách viết cho thiếu nhi. Nhưng lại cũng dành đủ tâm huyết và sự thông minh vào từng câu chuyện nhỏ. Để cuốn sách không chỉ là một tác phẩm hay dành cho thiếu nhi, đó còn là một cuốn sách mà người lớn rất nên tìm đọc để hiểu hơn về những điều mình đi qua mỗi ngày nhưng lại thường bỏ lỡ.

Leave a Reply