Tro Tàn Sắc Đỏ (Pyun Hye Young) – Vẫn Là Văn Học Hàn Quốc, Nhưng Hơi Bị Được Đấy!

Tro Tàn Sắc Đỏ (Pyun Hye Young) – Vẫn Là Văn Học Hàn Quốc, Nhưng Hơi Bị Được Đấy!

Tầm mấy tháng trước, sau khi bị “Người Cá” của Gu Byeong-mo làm cho chưng hửng, tớ đã thề rằng đó sẽ lần cuối cùng tớ còn ngồi xuống mà bình tĩnh nói chuyện tình cảm với một tác phẩm văn học Hàn Quốc, và sẽ từ bỏ nó như từ bỏ một cậu bạn trai mưa lúc nào cũng chỉ chực đấm vào mặt mình. Cứ tưởng rằng tụi tớ chia tay rồi không còn lưu luyến gì nữa, nhưng như một đứa luỵ tình không thể quên được người cũ, tớ phát hiện ra trong nhà vẫn còn tác phẩm văn học Hàn Quốc chưa được đọc. Cuốn sách Tro tàn sắc đỏ ấy mỏng chỉ hơn hai trăm năm mươi trang, có đề tài dịch bệnh cực kì hợp thời và được đề cử bởi một Youtuber mà tớ cũng hơi hơi tin tưởng, nên tớ không thể cứ đơn giản mà bỏ nó qua một bên được. Suy đi tính lại, cuối cùng tớ vẫn quyết định ngồi xuống, uống miếng nước ăn miếng bánh và cho Văn học Hàn Quốc thêm một cơ hội nữa.

Mua sách trên Tiki

Cơ hội này có bị bỏ phí hay không? Tớ không biết nữa. Sau khi đã làm một hơi “Tro tàn sắc đỏ” hết tầm hai ngày (Khá chậm cho một cuốn sách ngắn đến thế), cảm xúc của tớ đối với nó rất phức tạp. Một mặt, với việc đặt mức kỳ vọng của bản thân xuống thấp nhất có thể, cuốn sách đối với tớ cũng coi như một tác phẩm đủ hay, đủ sức hút và đủ chiều sâu. Nhưng khi lật mặt, giả như trước đó tớ mở quyển sách này ra với một sự chờ đợi lớn hơn, có lẽ tớ đã phải thất vọng. Dường như cuốn sách Tro tàn sắc đỏ đang nhảy qua nhảy lại giữa lằn ranh yêu và ghét của tớ, chẳng hiểu nó làm kiểu gì mà hay được vậy luôn.

Dẫu không còn xa lạ gì, nhưng sự cực đoan trong tâm lý, tình cảm của người Hàn Quốc nói chung và văn học Hàn Quốc nói riêng vẫn chưa bao giờ thôi khiến tớ thấy kinh ngạc. Văn học Hàn Quốc, ít nhất là những tác phẩm tớ từng được đọc, luôn luôn là những câu chuyện ngoắt nghéo, trái ngang, thậm chí là tiêu cực đến mức huỷ diệt của những con người màu xám đầy góc khuất, đầy mảng tối.

Số tác giả Hàn Quốc hiện đại tập trung khai thác hết những nỗi bất công, những mặt bẩn thỉu của xã hội công nghiệp hoá hiện đại, về sự phân hoá giàu nghèo và về cả tính ác luôn ẩn sâu phía sau mỗi con người có lẽ đã áp đảo gần hết số tác giả đi theo phong cách tươi sáng đáng yêu. Tớ không có vấn đề gì về truyện ấy, phản ánh hiện thực cũng là một công việc của văn học, cái mà tớ không thích chỉ là việc họ, rất nhiều khi, đã cố nhồi nhét quá nhiều thứ vào trong những tác phẩm với dung lượng rõ ràng là không dài. Quá nhiều bi kịch, quá nhiều cái ác, quá nhiều drama đến bội thực, đến nỗi bức tranh tổng thể tác phẩm sẽ luôn mang một màu gì đó buồn thảm, thậm chí là tuyệt vọng (Mà tớ vẫn hay tự gọi là cái vẻ trầm cảm sầu đời). Đọc văn học Hàn Quốc với tớ luôn là một thử thách, kể cả với những tác phẩm với nội dung “được quảng cáo” là tươi sáng, đáng yêu.

Với đề tài dịch bệnh, tớ vốn không dám hy vọng gì về gam màu tươi sáng của câu chuyện, nên cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi lần này bức tranh tổng thể tác phẩm chỉ độc một gam màu từ trầm đến rất trầm. Tác giả rất biết cách khơi ra cảm xúc tức giận, khó hiểu và thậm chí là bức bối, lo lắng ở người đọc ngay từ những trang đầu tiên, khi nhân vật chính “Anh” bước xuống máy bay đến nước C – Một đất nước đang ngập ngụa trong rác thải, dịch bệnh tựa như Gotham trong Joker 2019 vậy.

Vốn coi việc bất ngờ được điều đến nước C công tác như cách để chạy trốn khỏi cuộc sống đang đến hồi đổ vỡ, “Anh” không thể ngờ được rằng nước đi này mình sẽ không thể đi lại được nữa. Từ đây, bị đẩy đến nhưng tình cảnh khốn khổ mà bản thân chưa hề được chuẩn bị, vướng phải những việc bản thân không hề được chuẩn bị, “Anh” sẽ phải dần từ bỏ bản ngã, nhân cách, suy nghĩ, hy vọng, thậm chí là tư cách con người để tiếp tục tồn tại. Đan xen vào câu chuyện sinh tồn giữa mùa dịch bệnh ấy là những dòng ký ức vụn vặt của “Anh” về những con người đã đi qua đời mình, từ những đồng nghiệp, cấp trên, bạn bè, chồng cũ của vợ cũ, và nhất là người vợ cũ.

Thông qua cuộc chiến sinh tồn của anh, và cả thế giới nội tâm của anh, tác giả đã bóc trần được nhiều vấn đề: từ những điều thường ngày có thể được bắt gặp trong bất cứ xã hội hiện đại nào như thói bắt nạt, tẩy chay trong môi trường công sở, sự ganh tỵ nhỏ nhen của đồng nghiệp, thói quan lieu của nhân viên công quyền, sự thiếu sẻ chia thấu cảm trong cuộc sống, và cả thói ham mê vật chất phù phiếm,… cho đến những vấn đề đen tối hơn (Những cái chỉ được bộc lộ trong những tình huống hết sức đặc thù) như cách con người ta sẵn sàng vứt bỏ nhân tính để độc ác với nhau (Và làm cho đã xong rồi thì lại lý do lý trấu để tự lừa phỉnh lương tâm của bản thân).

Dịch bệnh với tác giả giống như là một phương tiện, một chất thử trong phương trình hoá học để từ đó, những điều luôn bị sự yên bình của cuộc sống giấu kín sẽ từ từ bộc lộ ra, rõ ràng và sắc cạnh đến rùng mình. Điều này thật sự đáng nể, dù rằng nếu được, tớ ước gì mọi thứ đã không bị dồn vào một dung lượng ngắn như thế.

Tro tàn sắc đỏ

Là một tác phẩm hơi có yếu tố sinh tồn nhưng nhịp điệu của “Tro Tàn sắc đỏ” không hề nhanh hay dồn dập, thậm chí còn chẳng có lấy một cảnh nào đáng để gọi là “cảnh chiến đấu”, nên nếu các bạn muốn tìm đến cuốn sách này vì điều đấy thì, tôi bỏ đi mà tìm mối khác. Ấy là vì tác giả đã chọn cách kể chuyện bằng lăng kính của nhân vật “Anh”, chọn cách đi sâu vào tâm trí đầy hồi ức của “Anh”, đào bới từng mảnh kỉ niệm vụn vặt, từng suy tư mông lung, đào đến một độ sâu đáng ngạc nhiên. Thế giới nội tâm của “Anh” tràn đầy những góc tối, những ẩn ức, những suy tư, và đôi khi ta sẽ rung mình nhận ra rằng hình như đâu đó trong tâm trí của con người ta không hề biết tên này, có những điều quen thuộc đến kỳ lạ, giống như những điều mà bản thân ta đang che giấu, những điều ta nghĩ là xấu, những điều mà có lẽ chẳng bao giờ có cơ hội buộc lộ ra.

Với nhân vật “Anh”, Pyun Hye Young thể hiện sự tìm tòi sâu sắc về bản chất của con người, dù cách thể hiện có hơi cực đoan, thậm chí nhiều khi khiến người đọc phải kinh ngạc vì những điều ông viết. Ừ thì con người mà, có bao giờ là một đối tượng nghiên cứu dễ nắm bắt đâu! Ta luôn luôn là những biến số trong mỗi dự tính (Thậm chí là dự tính của chính mình).

Tâm lý ta giống như một chiếc xe chạy trên những con đường ngoằng ngoèo không biết phía trước là điều gì, không biết đích đến là đâu, đôi khi có thể vấp phải ổ gà ổ voi mà đổ chổng đổ ngửa không biết chừng. Thông qua những diễn biến tâm lý của nhân vật “Anh”, người ta càng thấy rõ hơn sự chông chênh của tâm lý con người khi đối diện với nghịch cảnh. Càng đáng sợ hơn khi ta nhận ra rằng “Anh” có thể là phiên bản tồi tệ của bất cứ ai trong chúng ta, những người bình thường với tâm lý bình thường, có những góc khuất riêng những thiếu hụt hẳn các siêu năng lực như một nhân vật điện ảnh của một bộ phim thảm hoạ tận thế.

City of Ash and Red, by Hye-Young Pyun

Nếu tìm đến Tro tàn sắc đỏ để mong thấy những pha hành động gay cấn, những diễn biến thót tim hay những pha xử lý bá đạo của nhân vật chính thì mời bạn rẽ trái, đi tìm đến những tác phẩm khác. Vì khi đã mở cuốn sách này ra, cái chúng ta nhận được sẽ là sự chậm rãi trong mạch truyện, sự mơ hồ trong lời dẫn, và cả những dòng ký ức đan chéo đan xuôi buổi quanh những câu hỏi mà gấp sách vào rồi, ta vẫn còn ngồi gãi đầu tự hỏi “hở là sao?”. Tớ sẽ không căm đoan được rằng trải nghiệm này có thoả mãn hay không, nhưng tớ thấy nó vô cùng đáng thử.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn:

error: Content is protected !!