Trong Khi Chờ Bojangles – Tình Yêu Liệu Có Còn Khiến Ta Tin Tưởng?

Dạo này người ta ly hôn nhiều quá, dân tình bắt đầu bài ca hông tin vào tình yêu đích thực nữa, tình chỉ đẹp khi còn dang dở hay chỉ có trên phim trên sách thì nam nữ chính (đôi khi là nam nam chính hoặc nữ nữ chính không biết chừng) mới có thể tìm ra cách ở với nhau đến trọng đời (có vài trường hợp cá biệt ở với nhau một kiếp không đủ, sang kiếp sau bện hơi nhau lại dúi vào nhau tiếp ấy chứ). Tớ thì không có ý kiến gì với điều thứ nhất và điều thứ hai, nhưng quả thật là để tìm ra một tình yêu đẹp trong sách thì chẳng khó khăn như ngoài đời. Bên cạnh những pha giật chồng, ngoại tình, biết vợ căng cực, vẫn có những mối tình vô cùng cảm động lòng người, vẫn có những con người tựa như hai mảnh ghép vừa khít may mắn tìm được nhau, giống như tình yêu nằm ở Trong khi chờ Bojangles vậy.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tình yêu của đôi vợ chồng trong Trong khi chờ Bojangles được kể từ góc nhìn của cậu con trai họ. Nó đẹp đến mức tớ hầu như tin rằng nó không có thật. Mà cái không có thật nhất chính là nhân vật người chồng Georges. Anh ta dường như là một người chồng, người cha hoàn hảo, dẫu có xét theo những tiêu chuẩn khắt khe nhất đi chăng nữa. Anh ta yêu thương vợ, bao dung với mọi khuyết điểm của cô, là một người bạn, người thầy tuyệt vời cho đứa con trai, anh ta hài hước tài năng và có lẽ cũng rất giỏi trong việc kiếm tiền. Tớ chẳng khó để nhận ra rằng cậu con trai khi kẻ về bố đã để lộ ra sự tự hào và niềm kiêu hãnh lớn đến thế nào.

Vậy tại sao một người như vậy là là mảnh ghép hoàn hảo với người vợ? Trong khi cô vợ này, nói nhẹ thì là hơi quá tự do phóng khoáng, mà nói thật lòng thì chính là một người có thần kinh bất ổn. Rất khó để trói buộc cô ấy vào bất cứ điều gì, kể cả cái tên. Mỗi ngày cô ấy lại có một cái tên khác nhau. Cô ấy sẵn sàng tổ chức những bữa tiệc tại gia đình đám, sẵn sàng cho con trai thôi học khi cậu bé không hợp với trường lớp, không bao giờ chịu rời xa chồng mình, và thậm chí còn lên sẵn kế hoạch để trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần ngay khi có thể. Cô ấy là bất ổn, là nổi loạn, là phóng túng hoang dại. Dường như cô ấy khác hẳn với người chồng hoàn hảo của mình.

Có lẽ trái dấu thì hút nhau. Hay có lẽ chính trong bản thân Georges đã từng luôn đeo chiếc mặt nạ giả dối với cuộc đời và luôn cố gắng thao túng, đọc vị người khác, cũng tồn tại một sự trống rỗng vô vị nào đó. Một người quá giỏi, đạt được mọi thứ quả dễ dàng cũng đồng nghĩa với việc sẽ sớm thấy nhàm chán với mọi thứ. Ngọn lửa đầy sức sống và sự bất khuôn khổ của người vợ đã lấp đầy khoảng trống ấy, nhuộm rực rỡ những sắc màu xám xịt trong cuộc đời nhàm chán của anh ta. Anh để mình cuốn theo cô, say mê cô và hiểu rằng mình đã sẵn sàng để ở bên cô ấy cả đời, bất chấp căn bệnh của cô ấy. Không phải là Georges đang bị tình yêu làm cho mù quáng, trái lại, trong những ghi chép của mình, tớ biết anh ta hoàn toàn hiểu rõ việc mình đang làm, hoàn toàn nhận thức được rằng “Sự điên rồ của nàng một ngày nào đó có thể đi chệch hướng”, nhưng anh ta vẫn chấp nhận, vẫn để “Thói ngông cuồng của nàng đã lấp đầy cuộc sống của tôi”.

Georges hòa mình vào cuộc sống muôn màu sắc của vợ, gọi cô bằng những cái tên khác nhau mỗi ngày, Renée, Joséphine, Henriette, Pauline,…. Anh ta cùng khiêu vũ với vợ trong mọi bữa tiệc cô tổ chức, tham gia những chuyến phiêu lưu kỳ lạ cùng với cô, sắm một vai trong vở kịch mà cô muốn diễn, gác lại mọi công việc sang một bên để toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình, thậm chí có thể đồng ý cho kế hoạch trốn khỏi bệnh viện tâm thần đầy bốc đồng của người vợ. Nhưng đồng thời anh ta cũng giống như một điểm neo đậu của ý thức cho cả gia đình, khi luôn cố gắng không mệt mỏi để mang những điều tốt đẹp và thương yêu tới gia đình bé nhỏ của mình, từ việc sắp xếp công việc bản thân, thu xếp tình hình tài chính, đến việc trở thành chỗ dựa cho con trai trong những ngày phải xa mẹ. Dẫu có đang lâng lâng trên thiên đường tình ái, một chân của Georges vẫn luôn là là nơi mặt đất, vững chãi và ổn định.

Vậy liệu Georges có phải là bậc thánh nhân hay không? Tớ không nghĩ vậy. Nhìn vào tình cảm của người vợ với Georges, tớ nghĩ cô ấy là nguyên nhân khiến Georges có được sức mạnh to lớn như vậy. Tớ đã từng nói rằng rất ít thứ có thể kiềm chế cô lại. Và một trong những điều ít ỏi đấy chính là chồng và con trai của cô. Cô có thể bất ổn, có thể luôn đổi thay, thậm chí quên đi bản thân mình, nhưng cô sẽ không bao giờ quên đi những người cô ấy yêu hơn cả bản thân mình. Sự hy sinh của cô ấy, dù ít nhận ra cho đến tận giờ phút cuối cùng, vẫn không hề ít ỏi. Trong gia đình nhỏ này, George phụ trách mang đến sự bình yên, còn cô sẽ là người mang lại vô vàn niềm vui cùng sự hứng khởi. Nếu không có cô, tớ không nghĩ cuộc đời của Georges sẽ có nhiều sức sống đến thế, và anh sẽ trở thành một con người tuyệt vời như thế.

Tớ bị cảm động bởi tình cảm mà gia đình này dành cho nhau, bởi cách họ dùng toàn bộ những gì mình có để yêu thương đối phương, bởi cách mà họ đã sống, đã đối diện với biết bao khó khăn ập đến, cách mà họ đối diện với những tình huống tưởng như tuyệt vọng. Nó luôn nằm ngoài những dự liệu thông thường, nhưng thế mới chính là họ. Cái kết của cuốn sách không phải điều tớ chờ đợi, nhưng tớ hiểu là mình không có quyền phán xét đâu mới là điều phù hợp với họ. Tớ chỉ tin là khi làm những điều ấy, họ không chỉ nghĩ đến bản thân mình, mà còn vì những người họ yêu thương nữa. Mặt khác, cái kết câu chuyện đã khiến cho tình yêu của họ trở thành bất tử, dài lâu và tuyệt đẹp. Chẳng lẽ “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở” là nói thật? Dẫu sao, tớ vẫn muốn tin rằng họ rồi sẽ ổn thôi, dù có ở bất cứ nơi nào.

Cuối cùng, về tựa đề sách Trong khi chờ Bojangles, thực ra tớ vẫn không quá rõ ràng lắm về ý nghĩa của nó. Mr. Bojangles không phải là một nhân vật con người trong câu chuyện. Đó chỉ là tên của một bản nhạc xưa cũ do ca sĩ Nina Simore thể hiện, là bản nhạc mà đôi vợ chồng trong tác phẩm luôn bật lên khi họ cùng nhau khiêu vũ, một bản nhạc buồn, thơ mộng và mang đầy hoài niệm, tựa như quyển sách mỏng manh lấy nó làm tiêu đề này vậy. Nó dõi theo hành trình tình yêu của họ, bao bọc lấy họ trong thế giới riêng, là tiếng nói cho niềm hy vọng và nỗi khát khao cuộc sống của cả người vợ, người chồng lẫn cậu con trai của họ. Nếu không phải là người khó tập trung, các cậu có thể bật bản nhạc này lên trong lúc thưởng thức tác phẩm của Olivier Bourdeaut này, tớ đảm bảo rằng đây sẽ là một trải nghiệm cực kỳ cảm xúc đấy.

Cuốn sách này tớ đọc cũng đã lâu, nhưng cứ chần chừ mãi vì chẳng biết viết review như thế nào. Cuối cùng viết vài dòng linh tinh thế này, không vì gì khác, chỉ là do tớ mong muốn Trong khi chờ Bojangles sẽ có được thêm nhiều sự quan tâm của mọi người hơn nữa. Đây thực sự là một câu chuyện đầy chất thơ và ngập tràn tình yêu thương, vô cùng thích hợp để làm dịu lại tâm hồn bạn trong tiết trời tháng sáu đổ lửa này.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: