Truyện loài vật

Truyện Loài Vật – Animal Planet Phiên Bản Văn Học Kinh Điển

Truyện loài vật – Cuốn truyện này quả là một cú lừa tình dữ dội và ngọt ngào nhất tớ từng gặp trong thời gian gần đây. Nói như vậy không có nghĩa là cuốn sách này không hay, chỉ là nó hay theo cách mà tớ ít ngờ đến nhất.

Truyện loài vật là một trong những tác phẩm thiếu nhi kinh điển nhất được viết vào cuối thế kỉ XIX bởi nhà văn người Canada Ernest Thompson Seton. Cũng là một trong những cuốn sách đầu tiên lấy những loài vật làm trung tâm, đưa loài vật lên tuyến chính và đẩy con người xuống trở thành những nhân vật phụ. Đấy là những gì tớ biết khi chuẩn bị mua cuốn sách này.

Truyện loài vật

Là một người đã kinh qua “Dế mèn phiêu lưu ký” và hàng đống những cuốn sách với nhân vật chính là loài vật. Tớ đã tưởng rằng đây sẽ lại là một quyển sách với những loài vật biết nói dễ thương, với những hành động và suy nghĩ chẳng khác gì con người chúng ta. Tớ đã chuẩn bị đọc nó với tâm thế của người sắp được đọc một câu chuyện nhẹ nhàng ấm áp, để rồi bị những trang sách nhỏ bé ấy vả cho không trượt phát nào.

Đầu tiên thì, Truyện loài vật không phải là một cuốn tiểu thuyết. Đây là tập hợp của những câu truyện ngắn. Với mỗi câu chuyện xoay quanh cuộc đời của một loài vật. Từ những con vật hoang dã như cáo Domino, ngựa hoang Thiên Lý mã, Vua sói Lobo đến những loài vật nuôi như cún Chink, chó Snap. Từ những loài vật to lớn như Gấu Xám, Chúa tể núi Tallac Jack cho đến những loài vật nhỏ bé hơn như chú thỏ Ngựa Chiến Nhỏ Jack. Thậm chí những loài chim như sẻ, gà lôi hay quạ cũng không hề bị bỏ qua.

Điểm đặc biết của những nhân vật trong Truyện loài vật nằm ở sự chân thật. Chúng không phải được dùng để ám chỉ con người, cũng không hề phải lên tiếng nói như con người hay bị buộc phải mang những tính cách rất con người. Chúng chỉ đơn giản là chính chúng, là những con vật với tập tính và bản năng nguyên thủy của giống loài mình. Chúng sẽ không buồn vui giận hờn kiểu con người, cũng sẽ chẳng có những quy tắc đạo đức hay ràng buộc lý trí kiểu con người.

Chính vì vậy mà tớ có cảm giác như cuốn sách này chính là một phiên bản thú vị và có cốt truyện của bách khoa toàn thư về loài vật vậy. Khi những tâp tính sinh hoạt và đặc điểm sinh học của những loài vật này được miêu tả chân thực và chi tiết ở một mức độ cực kì cao. Những kiến thức được lồng ghép vào Truyện loài vật, dẫu đã ở cách tớ cả trăm năm vẫn không thôi khiến tớ thán phục. Và tớ đã chẳng còn ngạc nhiên nữa khi lật lại tiểu sử của tác giả – Một người đã dành cả đời để nghiên cứu và quan sát những loài vật xung quanh mình.

Thêm vào đó, với những gì đã đọc được, tớ không dám nghĩ Truyện loài vật lại là cuốn sách dành cho thiếu nhi. Nó quá quá dữ dội và đôi khi tàn bạo đến đau lòng. Như đã nói ở trên thì tác giả của cuốn sách này chẳng hề mô tả những con vật của mình dưới một lăng kính màu hồng. Ông dường như chỉ đang ghi chép lại cuộc đời của những con thú ấy theo cái cách chân thực nhất có thể.

Không hề có phép màu cũng chẳng có bài hát Disney nào vang lên, tất cả những loài thú ở đây, dù mạnh hay yếu, đều sẽ phải vật lộn để sinh tồn trong hầu như cả cuộc đời mình. Kẻ thù của chúng có thể là mẹ thiên nhiên, là loài thiên địch, hay chính con người chúng ta. Vì câu chuyện được kể từ góc nhìn của con vật, nên tớ không hề ngạc nhiên khi thấy phần lớn loài người đã hiện lên lạnh lùng và tàn bạo đến dường nào.

Tuy nhiên, tác giả đã rất tài tình khi đem cho hai bên những lý lẽ rất cân bằng, khiến người đọc chúng ta không thể nghiêng hẳn về bất kì phía nào cả. Tất nhiên, loài người đôi khi thể hiện rằng mình độc ác hơn và đáng khinh hơn nhiều, nhưng xét cho cùng thì tất cả đều chỉ đang cố đấu tranh để tồn tại mà thôi.

“Chẳng có dã thú nào chết vì già. Hoặc sớm hoặc muộn, cuộc đời nó đều kết thúc bi đát. Chẳng qua chỉ là vấn đề nó trốn tránh kẻ thù được bao lâu, hoặc phải mất bao lâu mới chiến thắng kẻ thù.” – Đó là triết lý của loài thỏ.

Điều đó thật tàn nhẫn, nhưng nó không hề sai. Có một thứ sẽ luôn bám lấy từng câu chuyện để ám ảnh vào tâm trí của người đọc, đó chính là cái chết. Dù là những loài mạnh nhất hay yếu nhất, to nhất hay nhỏ nhất, thậm chí là con người, cái chết sẽ không tha cho bất kì loài nào.

Có những cái chết rất chóng vánh, có những cái chết đau đớn thảm thiết, có những cái chết bi hùng oanh liệt và cũng có những cái chết hiếm hoi nhẹ bẫng như chiếc lá khô lặng lẽ lìa cành. Cái chết đến quá dễ dàng, thản nhiên như muốn nói rằng nó là điều tất yếu phải tới, là một phần không thể thiếu của những cuộc đấu tranh và là một bước trọng yếu để vận hành hệ thống tự nhiên khổng lồ này.

Tớ đã bị sốc khi cái chết đầu tiên xảy tới, và đã phải sốc thêm vài lần nữa cho tới tận khi gấp quyển sách lại. Tớ có cảm giác tác giả đang dùng chính những cái chết ấy để gửi tới người đọc một thông điệp vô cùng mạnh mẽ về sự sống của muôn loài xung quanh ta. Rằng ta không hề là trung tâm của vũ trụ, cũng không nên cho mình cái quyền được nghĩ như vậy.

Truyện loài vật

Từng câu truyện ngắn tựa như những mảnh ghép, tưởng chường chẳng chút liên quan. Nhưng khi ghép với nhau lại tạo nên một tác phẩm đồ sộ và vĩ đại. Dẫu những loài vật vẫn luôn là trung tâm, nhưng thông qua chúng, ta có thể thấy được một bức tranh bao la và khái quát về đất nước Canada trong thời kì ấy. Nơi vẫn mang đậm sắc thái của miền viễn tây đầy nắng và gió, vẫn còn những vùng rừng núi hoang sơ bạt ngàn. Và cả nét văn hóa độc đáo, đa dạng của những cộng đồng người đang sinh sống trên nó. Cuốn sách Truyện loài vật thú vị hơn bất cứ một bài học địa lý lịch sử khô khan nào, khi từng trang từng trang đều ẩn chứa một tình yêu tha thiết của tác giả đối với muôn loài.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: