Từng có người yêu tôi như sinh mệnh – Tiểu thuyết hay nhất tôi đọc

Từng có người yêu tôi như sinh mệnh

Từng có một cuốn sách như thế này:

Lần  đầu tiên đọc – Tôi đã khóc như mưa

Lần thứ hai đọc – Tôi vẫn buồn mấy ngày liền

Lần thứ ba đọc – Tôi lại càng thêm xót xa

Cuốn sách: Từng có người yêu tôi như sinh mệnh – Chính nó đó.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Bạn nào sợ ngược, sợ buồn, tôi khuyên không nên đọc cuốn sách này vì nó sẽ lấy đi không ít nước mắt của bạn. Tôi cũng sợ buồn, nhưng tôi vẫn đọc và đọc nhiều lần  bởi vì nó để lại cho tôi quá nhiều cung bậc cảm xúc sau mỗi lần đọc.

Tôi đã từng đọc khá nhiều cuốn tiểu thuyết. Đặc biệt đối với tiểu thuyết Trung Hoa, nhân vật và tình tiết thường được hình tượng hóa lên, đôi khi hơi phi thực tế. Song đối với cuốn tiểu thuyết này, con người cho đến sự việc đều rất thực tế.

Tôn Gia Ngộ- nam chính lấy đi nhiều nước mắt  nhất của các đọc giả thậm chí không phải là một anh chàng soái ca nhà giàu như bao câu chuyện khác. Anh giàu thật nhưng sự giàu có ấy không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng sức khỏe, thời gian và cả mạng sống của mình. Anh phải vật lộn với cuộc sống nơi đất khách quê người, bao bọc bởi hình tượng tàn bạo của một xã hội đen để tồn tại. Song lớp vỏ bọc ấy vẫn bị phá vở bởi sự dịu dàng, hồn nhiên của cô bé triệu Mai – một du học sinh cùng quê.

Suy cho cùng, dẫu có là người cứng rắn, lạnh lùng cỡ nào vẫn sẽ bị tình yêu chân thành cảm hóa.

Mặc dù cả một chặng đường dài, anh không hề nói yêu cô, song mọi hành động của anh còn đáng giá hơn cả ngàn vạn câu ”Yêu em”.

Tréo ngoe thay, cuộc đời đã không cho họ một mối tình trọn vẹn.

Về phần Triệu Mai- cô chỉ mới là một du học sinh có phần nông nổi của tuổi trẻ. Có người trách vì cô mà anh mới ra đi. Song cô đáng thương hơn là đáng trách.

Tôi tin chắc rằng, mỗi người chúng ta, ai cũng đã từng là một Triệu Mai như thế. Có một chút lý trí của người trưởng thành, một chút mông lung vô định của một sinh viên, một chút cái tôi của tuổi trẻ và một chút nỗi sợ khi nhìn vào tương lai.

Quá nhiều thứ khiến cô choáng ngợp, không biết nên tin vào ai nới đất khách. Và một phút sai lầm của Triệu Mai đã đánh đổi bằng sinh mệnh của người con trai ấy. Ngẫm ra cuộc đời,  khi còn trẻ chúng ta thường vội vàng, mắc sai lầm, dù ít hay nhiều, dù nghiêm trọng hay không, nhưng những sai lầm ấy đều để lại bài học và trải nghiệm. Có đôi khi cái giá mà bản thân đánh đổi lại quá đắt.

Cứ ngỡ thời gian sẽ chữa lành tất cả nhưng lại có những chuyện khắc cốt ghi tâm, day dứt một đời.

Tôi tin chắc Từng có người yêu tôi như sinh mệnh là lời mà cô bé Triệu Mai dành cho chàng trai ấy. Nếu tình yêu của anh khiến cả thế ngưỡng mộ thì sự hy sinh của anh cũng khiến bao con người đau lòng.

Nếu tớ ích kỉ giữ cô ấy lại bên mình, có phải lúc lên đường, tớ sẽ không sợ hãi như bây giờ?

_Tôn Gia Ngộ_ Từng có người yêu tôi như sinh mệnh

Tôi đã ước rằng chàng trai ấy ích kỷ như thế để chuyện tình này bớt đi đau thương. Song sự lựa chọn buông tay người con gái mình thương vào những giây phút cuối đời lại làm câu chuyện  tình đạt đến cao trào.

Đến kết thúc, câu chuyện tình vẫn quyết tâm lấy đi cơn mưa nước mắt của đọc giả.

Một câu chúc quá đỗi bình thường lại khiến người ta đau lòng đến thế. Thương Tôn Gia Ngộ bao nhiêu, lại càng đau lòng cho cuộc tình của họ bấy nhiêu. Tình yêu  của anh quá lớn lao, cao thượng. Nhưng đổi lại, đến giây phút cuối đời anh vẫn cô độc. Đau lòng cho cả người đi và kẻ ở lại.

Đến lời nhắn nhủ cuối cùng anh cũng chỉ dành trọn cho cô gái. Thứ tình yêu đẹp đến đau lòng.

Câu chuyện tình chẳng những lấy đi nước mắt của đọc giả mà còn để lại cho mỗi người bao nhiêu suy ngẫm. Hơn hết là khiến chúng ta cảm thấy thêm trân quý những người thân yêu bên cạnh.

Leave a Reply