Review sách: Tuổi thơ dữ dội - Đẹp lắm tuổi thơ anh hùng

Review sách: Tuổi thơ dữ dội – Đẹp lắm tuổi thơ anh hùng

Tôi sinh ra và lớn lên khi tiếng súng tiếng bom đã lùi vào quá khứ, khi hòa bình đã về lại trên đất Mẹ thân yêu. Tuổi thơ tôi cứ êm đềm trôi đi trong sự yêu thương, che chở của gia đình. Đó là những ngày hè vi vu trên phố với que kem mát lạnh, là những buổi chiều theo cha thong dong qua những quán đồ chơi, là những cuốn truyện tranh, những món quà vào mỗi ngày sinh nhật,… Nhưng tôi biết để có được những tháng ngày bình yên như hôm nay còn có một tuổi thơ khác, lắm đau thương, nhiều mất mát mà rất đỗi anh hùng – đó là “Tuổi thơ dữ dội” của những đứa trẻ thời chiến qua ngòi bút của nhà văn Phùng Quán. Câu chuyện được chắp bút bên bờ Hồ Tây năm 1968 và hoàn thiện trong lều cỏ giữa Hồ Tịnh Tâm năm 1986.

Review sách: Tuổi thơ dữ dội - Đẹp lắm tuổi thơ anh hùng

“Đêm qua quân ta mần ăn có khá không anh?
Nện tụi Tây ở vị trí mô mà súng, lựu đạn nổ như rang bắp cả đêm rứa?
Liệu tụi hắn sắp sửa thành “hô-lê-manh” chưa, cho bà con còn về dọn dẹp nhà cửa, phố xá?”

Bắt đầu từ những câu từ bình dị, thân quen và đậm chất Huế, rồi đến câu chuyện về những cậu bé ngây ngô mà dũng cảm, mới tuổi 14-15 mà mưu trí, oai hùng. Cứ như thế rồi chẳng biết từ khi nào mà “Tuổi thơ dữ dội” đã trở thành cuốn nhật kí hào hùng ôm ấp những chiến tích của một thời đã qua.

Gấp lại trang cuối cùng của cuốn sách, nhưng vẫn còn đó trong tâm trí hình ảnh “Em bám trụ trên đài quan sát mặc cho mưa đạn như trút, súng nã vào liên tục để cắt đứt liên lạc của đài với đội dàn binh ở mặt đất.”. Đó là hình ảnh đẹp nhất của Vịnh xưa, giây phút em hi sinh khiến trái tim tôi như bị bóp chặt lại. Tôi thực sự muốn biết rốt cuộc là ai đã cho em dũng khí lớn lao đến vậy để em đương đầu với bom đạn kẻ thù mà không một lần khuất phục? Là ai đã khiến đứa trẻ mới mười bốn tuổi ấy ra đi trong đau đớn mà vẫn cố nắm chặt tấm vải làm tín hiệu cho đồng đội? Em nằm lại ngay trên nóc thành trì của địch, không một manh áo quần. Em chết dưới ngọn súng của kẻ thù, không một vũ khí trong tay, không một hành động kháng cự.

Rồi cậu bé Mừng tham gia vào “Vệ quốc đoàn” (Đội thiếu niên trinh sát) ban đầu chỉ vì trong sân huấn luyện có lá tầm gửi để chữa hen suyễn cho mẹ nhưng rồi tình yêu nước trong em cứ thế lớn dần lên. Hay nhân vật Lượm – thiếu niên trinh sát xuất sắc của Trung đoàn Trần Cao Vân, trải qua bao gian khó, nguy nan vẫn luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Và cũng rất khó để quên tiếng hát ngọt lịm giữa núi rừng của Quỳnh Sơn ca cùng những trò xiếc đầy hấp dẫn của Hiền. Và còn nhiều những nhân vật khác nữa như Bồng da rắn, Vệ to đầu, Tư dát,… Tất cả các em, tuy còn những nét ngây ngô, nghịch ngợm, nhưng khi đứng trong hàng ngũ của tiểu đội trinh sát, dường như tất cả đã trưởng thành, các em yêu nước bằng chính sự non nớt, thơ ngây của mình nhưng dũng cảm và anh hùng biết bao.

Từng mẩu chuyện trong “Tuổi thơ dữ dội” đều được nhà văn Phùng Quán góp nhặt từ thực tế, sắp xếp lại và thổi vào đó tình yêu nước lớn lao và niềm tự hào dân tộc. Có thể bạn không thích thể loại truyện thiếu nhi, truyện cách mạng hoặc hơn thế nữa là người không thích đọc sách. Nhưng là người Việt Nam, là con cháu của dân tộc với nếp sử nghìn năm hào hùng, hãy dành chút thời gian để trải nghiệm cùng với những trang văn của tác giả. Yêu những cậu bé trinh sát, yêu đất nước, yêu quê hương, yêu những chiến công mà cha ông ta để lại,… Đó sẽ là những giá trị nhân văn đáng trân trọng mà bạn nhận được sau khi gấp lại cuốn sách “Tuổi thơ dữ dội” – Một cuốn sách lan tỏa và kết nối yêu thương qua từng thế hệ.

Leave a Reply