review sach tuoi tre dang gia bao nhieu

Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu: Học gì? Làm gì? Đi đâu?

Roise Nguyễn – một cô gái ngấp nghé ba mươi tuổi, một cô gái với quá nhiều điều khiến người ta bất ngờ. Nói thế nào nhỉ, Roise Nguyễn có một cái tên rất Việt Nam là Nguyễn Hoàng Nguyên, cô ấy không phải Việt Kiều, sắp 30 tuổi, đã từng là quản lí một chuỗi cung ứng nay là giáo viên dạy Yoga, chuyên gia chăm sóc sức khỏe, đã đi qua 20 mươi quốc gia và là một Hot blogger viết về tuổi trẻ.

Nghe mọi thứ có vẻ hơi lộn xộn nhưng nhìn kỹ thì tuổi trẻ của cô tác giả này “đồ sộ” thật đấy. Cô ấy – hơn hai mươi chín tuổi một chút, đã ra mắt cuốn sách “Ta ba lô trên đất Á” trong những ngày là phượt thủ chuyên nghiệp, và bây giờ, khi đã bước tới độ xế-chiều-của-tuổi-trẻ thì cô ấy ghi dấu ấn với “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?”.

Ngay đến tựa đề thôi cũng khiến chúng ta tò mò quá rồi, “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?”. Hừm, ai bán ai buôn gì tuổi trẻ đâu mà hỏi giá nhỉ? Không không, đọc lại một lần nữa mà xem, cá nhân tôi hơi giật mình một chút, rồi tự tò mò xem, tuổi trẻ của mình có giá trị không?.

 

“Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?” không phải là một cách dạy đời, dạy người trẻ, vì mỗi người có một cuộc đời khác nhau. Nhưng những câu chuyện, những chặng đường đầy giông bão, những quyết định hiểm hóc của Roise Nguyễn có lẽ sẽ khiến ai đó nghiệm ra được vài điều gì đó về tuổi trẻ, trước khi quá muộn.

tuoi tre dnag gia bao nhieu

Cuốn sách này có lẽ nên chia làm 3 phần, ứng với từng chủ đề kết nối ngầm trong những câu chuyện mà Roise kể: “Học gì, làm gì, đi đâu”

  • “Đừng học vì trào lưu, hãy học vì ham thích. Theo đuổi tri thức đích thực, khám phá đam mê bản thân”. Trên những cung đường muôn nẻo của mình, Roise Nguyễn vô tình hữu duyên gặp những người trẻ trên đường đi, nghe, chia sẻ và đồng cảm những câu chuyện của họ – của những người trẻ loay hoay trên con đường học vấn. Và đây, là lời khuyên của tác giả cho bản thân, cho họ, cho những người trẻ. Hãy tìm hiểu xem bản thân mình thực sự đam mê gì trước khi cố gắng tìm ra con đường cho mình. Bạn có thể không giỏi tất cả các môn ở trường, nhưng bạn có thể giỏi những thứ khác, bơi lội, nghệ thuật, ca hát…Tất cả những thứ giỏi giang tưởng chừng như vụn vặt ấy, đều đáng được trân trọng. Khi ấy, động lực học sẽ lớn dần mãi-mãi trong con người bạn. “Hướng nghiệp là công việc cả đời” – không cần quá gấp gáp, nhưng phải thật nghiêm túc với nó – đó là những gì Roise Nguyễn muốn nói, thông qua những câu chuyện “không thể thật hơn” của cô ấy. Với bản thân, tôi nhận ra rằng, đam mê chính là lí do để chúng ta thức dậy mỗi sáng, và chỉ cần nghĩ đến niềm đam mê của bản thân, chúng ta sẵn sàng hào hứng thức khuya hằng đêm. Đam mê thực chất bắt nguồn từ sự chân thực, không hề hoa mĩ. Không phải ai cũng dễ dàng tìm kiếm được đam mê của bản thân mình. Chỉ biết khuyên rằng, thay vì luôn tự nhủ bản thân: Nên làm điều này, nên làm điều kia. Hãy tự hỏi rằng mình “muốn làm gì”, và điều đó khiến bạn hãnh diện về bản thân mình. Do đó, hãy đừng bao giờ ngừng nghĩ về những điều bạn thích làm, những điều bạn luôn mơ ước làm.
  • “Người ta nói: Trẻ thì muốn làm mà không biết gì để làm, già thì biết mà không muốn làm”. Trong câu chuyện với cô con gái của chủ nhà nghỉ mà Roise Nguyễn thuê trên đường đi, Roise Nguyễn đã nói điều này, và nó thật sự quá đúng rồi còn gì nữa. Khi chúng ta trẻ, chúng ta có sức khỏe, có thời gian, nhưng không biết điều gì đúng, điều gì sai để quyết định làm. Đến khi ta già, chúng ta biết những điều cần làm, thì đã không còn đủ thời gian, sức khỏe, hay thứ tự ưu tiên cho những việc nên làm. Vậy nên, còn trẻ, hãy cứ tin vào quyết định của mình rồi làm. Làm rồi, can đảm chịu trách nhiệm với nó là được. Còn nếu bạn vẫn cứ chần chừ, tuổi trẻ đi qua bạn sẽ chỉ còn lại toàn là nuối tiếc. Điều này khiến tôi bỗng “giật mình” nhớ lại bản thân đã từng có khoảng thời gian chênh vênh, chần chừ, chán chường, một khoảng thời gian “phung phí”.
  • “Rồi em sẽ thấy rằng, sau những chuyến bay, mình lại có cái nhìn tròn đầy hơn về cuộc sống, thấy học được vài điều mới, thấy tâm mình tròn đầy hơn. Và em thêm yêu nơi em sống, yêu người xung quanh em, yêu đời và sống vì đời nhiều hơn trước”. Phần gần cuối của cuốn sách này sẽ trả lời cho vấn đề: “Tuổi trẻ thì đi đâu?”. Phần này có lẽ cuốn hút tôi nhất trong cuốn sách này, tác giả nói về cách cân bằng giữa học và đi. Tuổi trẻ của mình đừng đi để chơi, trong mỗi bước đi, bạn luôn có thứ cần phải học. Roise Nguyễn nói về những chuyến đi của cô ấy, từ những ngày đầu tiên, cô ấy đã học cách chăm sóc mình trên đường đi thế nào, lường trước những nguy hiểm ở miền đất mới ra sao và điều đó khiến chuyến đi mang lại cho cô những gì. Nếu bạn là một người ở đoạn giữa của tuổi trẻ, đã từng đi một vài nơi xa trong nỗi hoang mang xen niềm ham thích, tôi tin phần này sẽ khiến bạn có thêm động lực, niềm tin và nghị lực để tiếp tục đi, đi để học. “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, mỗi chiến đi chính là những điều quý báu mà bạn tích lũy, giúp cho cuộc sống của bạn đầy màu sắc hơn, chất hơn.

Đừng cầu nguyện để đời bạn không phải trải qua những nghịch cảnh, khó khăn. Hãy cầu nguyện để bạn luôn đủ sức vượt qua nó.

Tôi nghĩ đây là câu phù hợp nhất, để khuyên chung, cho tuổi trẻ của chúng ta. Muốn biết tuổi trẻ của bạn đáng giá bao nhiêu, hãy cân giá bằng những khó khăn, giông bão mà bạn đã can đảm vượt qua trong tuổi trẻ của bạn.

Đó là cảm nhận của tôi thôi, còn bạn, bạn có đang loay hoay tìm giá trị của mình không? Tôi tin đây là một cuốn sách sẽ khiến bạn đọc ngấu nghiến như uống một liều thuốc sinh lực tuổi trẻ vậy.

Trần Thị Mỹ Linh là một người thích đọc sách và luôn mong muốn chia sẻ lại những giá trị mà từ những cuốn sách cho tất cả mọi người. Bạn có thể kết nối với Mỹ Linh tại trên Facebook

Leave a Reply