review sach uong ca phe noi chuyen mat troi

Review sách “Uống cà phê, nói chuyện mặt trời”

“Không bao giờ là quá muộn để thực hiện giấc mơ ca đời mình.”

Đã bao giờ bạn tự hỏi lòng : mục đích mình sinh ra trên đi này để làm gì? Chắc chắn rồi.

Mình sinh ra để nổi bật, sinh ra để tỏa sáng, sinh ra đ phiêu lưu khám phá…ti tỉ câu trả lời nhỉ?

Tất cả chúng ta đều mang con tim chất chứa nhiều hoài bão như vy đó tiến vào thế giới, cái thế giới mà chả mấy thân thiện gần gụi như xưa ta từng vẽ ra. Có ngưi đt được mục tiêu, có người vẫn mãi hoài đi tìm kiếm, tất cả dù muốn dù không vẫn đang hết sức oằn mình bưc đi, xa có gn có… Ngưi đi xa thì thiết tha nhớ hương vị quê nhà cũ kỹ, ngưi đi gần thì mãi ngóng về phương xa với một mơ ưc được thử sức vươn ra ngoài xa hơn một tí. Dự di chuyển đó mãi là ngưỡng vọng, là ưc mơ của biết bao người, không ngoại trừ tôi, cũng chẳng bỏ sót bạn…

Tính đến nay tôi đã rời xa cánh cửa trưng đại học vỏn vẹn bảy mươi lăm ngày. Lúc đó tôi thẩn thờ, tôi chông chênh trước biết bao nhiêu là câu hỏi. Không biết mình là ai, mình làm được gì, có lúc tôi còn chả biết mình đang làm cái quái gì đây nữa. Tôi chỉ muốn trốn đi, không muốn gặp mọi người, tôi sợ phải trả lời những câu hỏi và làm thất vọng người nghe, tôi chỉ muốn đi. Và tôi cũng đi được vài chuyến nho nhỏ đủ làm màu mè cho tuổi trẻ.

Sau chuyến tình nguyện mười ngày ở vùng biển không người, tôi trở về với một trái tim khác, dám sống và buông bỏ đi nhiều thứ hơn. Không còn là con bé ngại gió ngại nắng, tôi đã từng ào ra biển bất cứ khi nào tôi thích trong ngày. Tôi không sợ bẩn cũng bớt đi chút ít sợ côn trùng. Tối ít đi than vãn vì sao ban đêm bin đứng gió và oi nồng còn ban ngày nhiều gió mà chói chang nắng như thế. Tôi có thể tắm táp và làm vệ sinh cá nhân giữa thiên nhiên (vì thực ra ở đây không có điều kiện chứ không phải tại tui nha) bớt đi thẹn thùng, mắc cỡ… Nước da trắng bóc vốn có chuyển thành ngâm đen, c người tôi khét mùi nắng. Nhưng tôi vui quá và tôi hứa chắc chắn sang năm sẽ lại đi. Trước tôi chán nản với đt nưc, đi v tôi yêu quê hương đến da diết mặc cho xã hội có thay đổi và biến động cỡ nào. Tôi yêu những buổi chiều nắng vàng chỉ có nhóm chúng tôi cùng nhau tại bãi biễn trong vắt vắt đó, yêu bãi cát li ti toàn sỏi nhiều màu, yêu khoảnh khắc hụp đầu xuống nước là giáp mặt với hàng hà sa số cá mẹ cá con lung linh kỳ diệu. Làm sao tả cho hết tình yêu đến nao lòng mà tôi đã trót lỡ có được? Phải đi…mới biết.

Tôi đi Sapa tham gia chạy Mountain Marathon chặng 10km. Trên đưng tôi được ghé lại Y Tý, một mảnh đất gần cùng biên giới, một mảnh thuộc vùng núi phía Bắc mộng mơ. Tôi hoàn toàn thay đổi cách nhìn nhận về cái đẹp của thiên nhiên khi đến đây. Nếu chưa đi, bạn sẽ chỉ thấy sự mỹ miều của non núi qua sách ảnh, tạp chí. Tận chân bưc đến, tận mắt ngắm nhìn bạn sẽ biết : trời ơi, cuc đời sao vi diệu quá vậy. Hàng ngàn ngọn núi, hàng ngàn chân mây, quấn quít âu yếm nhau không rời. Hùng vỹ mà thâm trầm nhuốm đầy sự thi vị buồn bã. Tôi đã nổi hết cả da gà, cả ngưi xúc đng đến run lên gần khóc trong buổi tinh mơ ti nơi đó. Khi mà tất cả bản làng còn chìm trong làn sương lạnh, khi mà tôi thấy như nghe luôn cả tiếng bưc đi của mây và rùng mình của dòng suối nhỏ… Đối với tôi bây giờ, miền Bắc của Tổ Quốc không còn là mảnh đất xa lạ nữa. Nó chứa đựng niềm đam mê và ưc mơ gắn bó của tôi mất rồi. Trót đến rồi, trót lỡ yêu rồi phần đất mẹ kia ơi…

Nếu bạn còn trẻ, hãy một lần cố gắng xuôi ngược Việt Nam mình nhé. Tôi đi chưa nhiu, cũng chưa khám phá hết những đim đã đt ra, nhưng qua những lần từng đi, tôi đã biết chính mình là ai và tôi sẽ hạnh phúc vì thứ gì. Dĩ nhiên, tôi rất hi vọng bạn cũng vậy…

Bạn sẽ bắt gặp cái tình yêu sâu nặng cao cả tôi nói trên trong suốt cuốn sách “Uống cà phê, nói chuyện mặt trời” của Linh Phan. Tác giả đã đi xa hơn tôi, đi nhiu hơn tôi rất nhiều, nhưng có lẽ sự mến yêu cô dành cho quê hương mình cũng chả khác tôi là bao.

“Bởi đơn giản, tôi biết mình không còn được nghe những giai điệu và âm thanh hỗn tạp của người tứ xứ như quê hương mình nữa. Hay buồn bã nhận ra rằng những ngày tới đây sẽ chỉ còn những ngôn từ không quen mà chúng tôi nói với nhau trên đất khách, những bữa ăn khô khô bánh mì với đồ hộp, những thanh âm hồ như xa lạ và cái cảm giác trống trải không dễ gì diễn tả thành lời.”

Tình yêu và nỗi xúc cảm này ở đây chính là nỗi nhớ nhung của tác giả khi đã rời rất xa quê nhà. Phải từng đưc say đắm với sự đp đẽ vô cùng hoặc những ký ức về quê hương cũng vô cùng đáng nhớ thì khi đi xa cô mi đau đáu đến vậy.

Tin tôi đi, bạn nhất định sẽ tìm ra không nhiều thì ít việc bạn nên làm tiếp theo là gì khi gấp lại quyển sách này. Phải đến lần thứ hai trở về từ vùng biển Ninh Thuận tôi mới đủ kiên nhẫn đọc nốt nó và thu lượm đưc kha khá điều hay ho để bắt đầu cảm nhận một cách thực hơn khi đượcớc đi.

Bạn sẽ biết thế nào là “Tối giản hóa cuộc sống”, làm sao để nhẹ nhàng mà sống, dọn dẹp lại chính căn nhà của mình có khi cả tâm hồn của bạn luôn.

“Loại bỏ những đồ dùng không cần thiết, lọc những bộ quần áo không mặc nữa đem tống vào thùng từ thiện, thay đổi chế đ ăn uống và cách nấu nưng để không còn thừa thãi. . . Tôi thấy đời mình đơn gin đi nhiều, nhưng cũng dễ thở hơn. Bt đi kỳ vọng và tập trung vào những điu đơn giản, tốt cho sức khỏe. Đại loại là, một cuộc sống có ít đi đ được nhiều hơn.”

Nói nhỏ cho bạn nhé! Tôi và chị gái đã làm hẳn một ngày họp mặt các chị em bạn bè để tặng hết đồ dùng và quần áo đã lọc ra đó. Và y hệt Linh Phan, chúng tôi nhẹ nhõm. Tôi thấy lòng bình ổn và hạnh phúc quá trời khi bước và phòng quần áo và nhìn những bộ đồ gọn gàng tôi muốn mặc ngay tầm mắt. Tôi không còn phải lục trong trí nhớ xem mình có những thứ gì mỗi lần sáng muốn thay đồ ra khỏi nhà.

Bạn cũng sẽ biết một chuyến đi ý nghĩa thực thụ là như thế nào, chứ không phải chỉ chụp ảnh sống ảo thiệt nhiều và cố gắng ăn bằng hết những món ăn vùng miền nhé. Bạn sẽ kiên nhẫn tản bộ nhiều hơn, sẽ hay tò mò tọc mạch hỏi thăm nhng ngưi dân xung quanh hơn, thậm chí sẽ thức dậy rất sớm chỉ đởng chút mát mẻ và vắng lặng của ban mai thôi…

Bạn sẽ tìm được nguồn cảm hứng hay ho và động lực để hiện thực hóa những đim đến còn trong dự định của mình. Sẽ biết hào hứng, cũng biết cách thỏa hiệp với sự nuối tiếc khi trở về. Để còn tiếp tục sống, hay chí ít là tiếp tục tốt hơn để còn đi. Nếu bạn yêu sự dịch chuyển, đây chính xác là cuốn sách dành cho bạn nè.

Sau đây gi đến bạn vài đoạn trích nhỏ rất hay trong sách nhé:

“Sân bay nào cũng vậy, dù lớn hay nhỏ, nơi tôi từng hạ cánh và cất cánh cũng đều có cửa đến và cửa đi. Là nơi người ta nhấp nhỗm và háo hức chờ thấy gương mặt quen trong hàng vạn người tứ xứ. Là nơi người ta bứt rứt, bịn rịn nói cho tròn vạnh một câu tạm biệt và cố che đi cái tiếc nhớ, cái lưu luyến giữa hai bờ ranh giới : Ngưi đi – kẻ ở. Là nơi thử thách những mảnh tình. Là nơi hàn gắn, cũng là chốn ly tan.”

Trong chuyến Tây Bắc trưc, tôi đã suýt khóc khi đứng tại phòng chờ ra máy bay. Tôi và chị gái check-in sớm những 1 tiếng 30 phút, còn đứa bạn đi cùng tôi do bay khác hãng mà đã lên máy bay trưc. Trước khi nó chuyển phone sang chế độ máy bay còn kịp gọi video cho tôi. Lúc đó tôi bùi ngùi, tôi khóc sau khi nó tắt máy. Cũng may chị tôi và những người xung quanh quá bận bịu để nhìn thấy tôi lúc ấy, không thì chả biết mọi người sẽ thế nào… Tôi lưu luyến một cách đau lòng những ngày qua và thực sự rất rất buồn khi phải trở về cuộc sống thường nhật. Nhưng người ta nói mà, bữa vui nào cũng có phút tàn. Ai cứ là người bình thường thì đều phải tuân theo quy luật bình thường ấy thôi.

“Tuần trước mẹ cùng con leo lên đi, trên đó có những chiếc xích đu bằng lốp xe cao nhất khu này, dưới những tán cây lá rủ mùa hè. Mẹ ngồi lên xích đu và ôm con vào lòng, ngả người ra, khẽ đp chân cho dây đu chao liệng. Con ngẩng đàu lên nhìn theo mắt mẹ, bên trên là bầu trời nắng, những tán cây và lũ chim hải âu ồn ào. Con bật ra những âm thanh chưa thể nào tròn trịa, rồi cứ ê a theo một nhịp điu nào đó chng như kể chuyện. Tự nhiên mẹ thấy xúc động vô cùng. Không biết mưi năm na, hay lâu hơn nữa, con có kể cho bạn hay ngưi con yêu thương rng ngày xưa con với mẹ đã cùng nhau ngồi trên chiếc xích đu, ngửa mặt tự do nhìn nắng hạ trên đồi hay không.

Biết rằng con sẽ lớn lên cũng buồn vui cùng những điu được mất, những cũng có những lúc chúng ta chẳng cần nghĩ gì cả và tách biệt khỏi đời sống thực đầy gian khó ngoài kia, ngồi ôm nhau trên một chiếc xích đu trên đồi, nhìn ra vịnh nắng.

ới tán cây mùa hè.”

Bạn sẽ nhớ mẹ mình nhiều lắm khi đc đến phần này đó. Chúng ta bây gi đều là những đứa trẻ to xác cả rồi, đi hc đi làm đều chẳng còn kề bên gia đình cha mẹ nữa. Chúng ta tự do lắm. Thỉnh thoảng về nhà cũng ít sẻ chia cuộc sống cho họ biết nữa… Nhưng mà cứ bẵng đi một dạo, trong những trưa hè vô công rỗi nghề, tôi nằm dưi sàn, trên đầu là quạt trần xoay xoay, gió nhẹ mát mẻ, lưng áo ba lỗ trần trụi, tôi sẽ nhớ rất nhiều về mẹ mình. Sẽ nhớ ngày bé tôi rất hay bị nổi rôm, người vừa đau vừa ngứa, hễ trời nóng thì mẹ phải xoa cho tôi ngủ. Khi nhỏ lại còn ốm yếu bệnh tật, cứ mỗi lần sốt là mẹ phải nằm bên tôi suốt, vừa xoa vừa chăm sóc thôi… Tôi cũng nhớ những sáng sớm ba tôi đưa đi học, tranh thủ lôi tôi khỏi nhà thật sớm rồi ghé ngang quán cơm tấm ruột của tôi, gọi món và ngồi nhìn tôi ăn lè nhè, thỉnh thoảnh tặc lưỡi hối thúc tôi kẻo trễ học, trưc khi tôi vào trường còn đưa tôi đng xu 5000 đồng… Đó mới thực sự là tháng ngày yên ả nhất cuộc đời này, dẫu cho có cố kiếm tìm bao nhiêu, thì cũng chỉ còn thấy được trong nỗi nhớ mà thôi…

“Những câu chuyện cuộc đời trôi qua rất chậm, hoặc nhanh. Dù thế nào cũng nên ghi chép lại, để sau này lúc già nua tóc bạc da mồi trí nhớ yếu vẫn còn có thứ mà hồi tưng. Con người không thể không có dĩ vãng.”

Tôi chúc bạn phần nào an yên khi lật giở từng trang của quyển sách này, mong bạn sẽ vui và tìm được “tình yêu lớn của cuộc đời” thật sớm nhé.

Bút danh : Tiên Titi

Leave a Reply