“Vào trong hoang dã”- Một khao khát tự do

Một câu chuyện có thật, đầy ám ảnh, viết về một tâm hồn luôn tràn đầy khao khát, và có một kiểu lý tưởng sống không dễ gì ăn nhập với lối sống hiện đại. Tên anh là Christopher Johnson McCandless. (Vào trong hoang dã)

Có lẽ cuộc sống hiện đại văn minh không phù hợp với anh, một cuộc sống mà ở đó vốn dĩ đầy rẫy những bon chen, tính toán.Thế là anh quyết định lên đường phiêu bạt, từ bỏ cuộc sống giàu có và quyền quý hiện tại, thậm chí từ bỏ cái tên do cha mẹ đặt để mọi người chỉ biết đến anh với tên Alex. Việc Alex cắt đứt đi mối dây liên hệ với loài người cũng giống như việc vứt bỏ đi mọi ràng buộc của xã hội, mọi định kiến để đi tìm lại cái bản ngã của mình. Như cách mà nhiều ẩn sĩ thời xưa vẫn hay làm – chọn cách sống ở bên rìa khắc nghiệt của xã hội, hòa mình vào sống và lắng nghe thiên nhiên, Alex cũng say mê với vẻ đẹp của miền hoang dã Alaska, nhưng chỉ vì những sai lầm ngớ ngẩn mà anh đành phải bỏ mạng lại đây.

“Hai năm nay anh phiêu bạt, không điện thoại , không bể bơi, không thú cưng, không thuốc lá, hoàn toàn tự do. Một người cực đoan. Một chàng lang thang có óc thẩm mỹ vốn coi đường đi là nhà. Anh đã trốn khỏi Atlanta. Và sẽ không trở lại, vì “miền Tây là nhất”.

MUA SÁCH VÀO TRONG HOANG DÃ TRÊN TIKI

Khao khát mãnh liệt của tuổi trẻ

Sẽ là không sai nếu những người lớn tuổi, những người ít nhiều đã nếm trải đủ nhiều những biến hóa của cuộc sống nhận xét Alex là một kẻ ngạo mạn, hâm hay phụ lòng thương yêu của những người luôn lo lắng cho anh. Nhưng Alex dù sao trước hết cũng là một con người, một chàng trai chỉ mới qua tuổi đôi mươi, hơn nữa lại là một người có đời sống nội tâm khá phức tạp, nên việc anh liều lĩnh mạng sống để tự đi con đường của riêng mình là điều dễ hiểu.

Anh đã tưởng việc chạy trốn vào trong hoang dã, thử thách chinh phục thiên nhiên có thể giúp anh làm dịu vết thương lòng, giúp anh rũ bỏ được cái hiện thực đời sống của mình. Nhưng chính vì sự bốc đồng của tuổi trẻ, sự non nớt trong suy nghĩ nên anh đã không biết rằng cho dù anh có sống sót và có thể may mắn trở ra được vùng “cấm địa” Alaska vào khi đó đi chăng nữa thì mọi thứ vẫn không thay đổi, cuộc sống vẫn khắc nghiệt, và có lẽ vết thương nào đó trong tâm hồn của anh cũng vẫn sẽ còn đó. Vậy nên, những vùng miền hoang dã không phải là nơi để thực hiện ước mơ hay để trốn tránh thực tại.

Tuy nhiên, tuổi trẻ của anh tuy ngắn nhưng không hề hoang phí vì anh đã sống hết mình, dũng cảm đi theo đam mê, và tiếng nói của trái tim mình mà có lẽ ít người có thể làm được.

Con người và những mối quan hệ xã hội

Những người mà McCandless gặp trên suốt đường đi, những người giúp đỡ anh đều cho rằng anh là một cậu bé dễ mến, biết quan tâm đến người khác. Còn những người bạn học cùng anh cho rằng anh là một người khó hòa nhập vì anh có tính cách mạnh mẽ, có suy nghĩ đi ngược lại với mọi người.

Theo dấu chân cuộc hành trình của Alex, người đọc không chỉ thấy một câu chuyện truyền cảm hứng, lý tưởng sống mạnh mẽ mà còn là sự suy ngẫm về mối quan hệ giữa con người trong xã hội, sự quan tâm đến gia đình, đến những người xung quanh.

Vết thương lòng của Chris, hay đó cũng là điều khiến anh muốn đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ và đặc biệt là với bố anh cũng là một trong những nguyên nhân khiến anh muốn quên, muốn thoát khỏi nó. Sau khi khám phá ra được bí mật mà bố mẹ luôn giấu mình, anh đã giữ trong lòng những điều anh biết đó và chỉ thể hiện sự giận dữ gián tiếp, yên lặng và rầu rĩ. Nhiều người chỉ trích anh tại sao lại không thể tha thứ cho bố mình, trong khi anh lại sẵn sàng bỏ qua những sai lầm của “thần tượng” Jack London hay Tolstoy, và điều đó được cho là đã làm cho người mình thương yêu là bố anh buồn lòng. Nhưng tất cả chỉ có thể được giải thích: đó là vì ANH YÊU QUÝ ÔNG, chính vì tình thương yêu, thần tượng, và kì vọng ở người cha mình quá lớn nên anh không thể chấp nhận được những sai lầm, mà đã luôn ở trong tình thế đối đầu.

Cuối cùng, sau vài tháng ở miền hoang dã anh cũng đã nhận ra và có lẽ đã sẵn sàng chấp nhận tha thứ cho cha mình, quay trở lại với cuộc sống loài người thì cũng đã muộn.

Lời kết

Khi Jon Krakauer lần theo dấu chân cuộc hành trình của Chris để tìm ra nguyên nhân cái chết của anh, ông cũng đã thấy lại được tuổi trẻ của mình: có sự bồng bột, nông nổi, ngông cuồng mà theo nhiều người nghĩ, nhưng cũng có người lại thần tượng cuộc hành trình này như một triết lí sống, như đã thổi bùng được ngọn lửa đam mê trong mình.

Bỏ qua cuộc sống sung túc, anh một mình đơn độc cuốc bộ vào miền đất hoang dã và chỉ mang theo mình một khát vọng sống cùng thiên nhiên. Dù kết thúc là một bi kịch thương tâm nhưng nó sẽ luôn đọng lại trong độc giả một thông điệp đầy ý nghĩa!

Leave a Reply