Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Những thanh âm đẹp nhất

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Một tác phẩm được mệnh danh là “Hoàng tử bé” của nền văn học Việt Nam. Được sáng tác bởi một người họa sĩ, cuốn sách viết cho thiếu nhi nhưng lại được người lớn tìm đọc nhiều hơn cả.

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là sáng tác của một họa sĩ. Ở đó có đầy đủ nét đẹp của một vùng quê với đồng lúa, với con trâu, cái cày và những khu vườn ngập mùi hoa đẫm sương trong đêm. Tâm hồn của những con người, những đứa trẻ ở đây cũng trong trẻo, đẹp đẽ và sống động như một bức tranh đầy sắc màu vậy.

Bán ra được hơn 50.000 bản cùng những giải thưởng đạt được như giải A cuộc thi vận động sáng tác văn học thiếu nhi năm 2002, giải thưởng Peter Pan- Thụy Điển 2008, giải thưởng sách hay 2011. Đồng thời được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ đã trở thành một “quán bình yên” để người ta dừng chân tìm lại đôi chút khoảng lặng, tìm chút bình yên, để ngoáy nhìn lại những yêu thương, những đáng yêu thơ bé đã vô tình lãng quên sau những năm tháng hối hả chạy theo hai chữ “trưởng thành”.

Tìm về tuổi thơ cùng những điều giản dị

          Cuốn sách mở đầu bằng những đáng yêu thật giản dị. Bạn đã bao giờ hỏi bố mẹ về ngày bạn sinh ra đời chưa? Bà mụ đánh bạn bao nhiêu cái? “Bạn có biết mở mắt nhìn bố mẹ không? Bạn bao nhiêu ký? Khi ngủ bạn thức mấy lần trong một đêm? Bạn có tóc không? Màu gì?”. Còn nữa, tên của bạn có nghĩa là gì vậy? Cái tên ấy có gắn với một kỷ niệm nào đó về bạn không?

“Theo bố tôi, cái tên quan trọng lắm. bởi nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất mà người ta sẽ gọi trong suốt cuộc đời một đứa trẻ. Đứa trẻ này sẽ khác đứa trẻ kia trước tiên là một cái tên. Khi nhớ một cái tên tức là ta nhớ về một người có cái tên đó.Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân của mình …”

MUA SÁCH VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ TRÊN TIKI

“Cả trăm chuyện để biết về mình.”- Nhưng không phải người lớn nào cũng đủ tinh tế và thời gian để gợi mở những câu chuyện đáng yêu và ý nghĩa đến vậy cho những đứa trẻ với đôi mắt ngây thơ và luôn tò mò về mọi điều xung quanh, tò mò về chính bản thân mình nữa. Khi bạn hiểu về chính mình, yêu thương những điều nhỏ nhất về bản thân, bạn nhất định biết cách trân quý những thứ thuộc về người khác. Hãy thử hỏi bố mẹ hoặc những người thân khác của bạn về chính bạn nhé! Vì “những người thân trong gia đình là những người nhớ về mình nhiều và đầy đủ nhất”.

Câu chuyện của cậu bé 10 tuổi không chỉ có những điều thật đáng yêu. Ở đó còn có những bài học mà chính những người lớn cũng bất ngờ rằng, họ cũng cần hiểu rõ những điều ấy biết bao nhiêu.

Đó là bài học dạy chúng ta biết yêu thương và hãnh diện về những điều bản thân mình đang có. Nhân vật chính của chúng ta có một cái răng khểnh, cậu bé bị các bạn trêu chọc rằng “đó là cái răng bừa cào” và vì vậy cậu chẳng bao giờ dám cười nữa. Cậu bé đã quan tâm những điều người khác nói nhiều hơn là nhìn vào sự thật và cảm nhận riêng của bản thân. Cậu không nhận ra rằng: “Nó làm nụ cười của con khác với những đứa bạn”, “mỗi đứa trẻ có một điều kỳ lạ riêng. Có người có một đôi mắt rất kỳ lạ. Có người có một cái mũ kỳ lạ. Có người lại là một ngón tay.”

Góc nhìn tự ti của cậu bé cũng chính là cách người lớn vẫn thường nhìn về bản thân mình. Người lớn rất quan tâm đến những điều người khác nói về mình, họ thậm chí còn cố gắng thay đổi bản thân vì những người có lẽ cũng chẳng quan tâm thật lòng tới họ.

Nhưng sự thật là chúng ta chẳng cần phải thật xinh đẹp, thật hoàn hảo. Chỉ cần chúng ta có một thân thể lành lặn, không khiếm khuyết đã là một niềm hạnh phúc không gì có thể đánh đổi. Chú Hùng, ông Tư vì chiến tranh mà họ đã mất đi một phần thân thể của mình. Ông Tư chẳng thể đi lại, cầm nắm hay lao động bình thường như những người khác … Nhìn hình ảnh hai con người ấy, cậu bé lần đầu tiên có cảm giác hãnh diện về thân thể mình, về bàn tay còn đầy đủ 10 ngón: “Lần đầu tiên tôi thấy một niềm vui từ thân thể mình và tôi cũng hiểu nỗi buồn của những người không còn đầy đủ thân thể.”.

Những nỗi nhớ day dứt và nỗi ân hận chẳng kịp nói ra

Là một cuốn sách dành cho thiếu nhi với những mẩu truyện đầy trong trẻo và đáng yêu. Nhưng Nguyễn Ngọc Thuần cũng không hề né tránh khi đưa vào tác phẩm của mình cả những câu chuyện rất chân thực, rất thẳng thắn về nỗi đau, về mất mát và thậm chí cả cái chết.

Thế giới tâm hồn và những ký ức của mỗi con người đôi khi chẳng thể trọn vẹn nếu không có trong đó những nốt buồn đọng lại. Những nốt buồn có dáng hình của giọt nước mắt, của những đôi mắt buồn thăm thẳm và cả những nụ cười như chẳng có sức sống. Nốt buồn ấy còn có âm thanh của những gào thét, của những tiếng nấc không thể thành lời … Những nốt buồn ấy là vào ngày đứa con chưa chào đời của chú Hùng và cô Hồng mất. Là ngày thằng Tí bị hai con rắn độc cắn, người ta tưởng nó sẽ chết, người bạn thân của nó đã tưởng tượng ra cảnh dân làng đưa tiễn nó, cảnh mẹ nó gào khóc và cứ thế kể về nó …

Tất cả hiện lên chân thực, đau buồn tới mức khiến cảm xúc của người đọc cũng nghẹn lại, cũng muốn ào khóc. Bởi độc giả quá yêu thương những điều trong trẻo trước đó rồi, quá yêu thương sự sống thuần khiết, vui tươi của những đứa trẻ, quá hạnh phúc với tình yêu của cô Hồng và chú Hùng đã dành cho nhau …

Nốt buồn là cả những ân hận chưa kịp nói một lời xin lỗi của cậu bé đã vô tình lấy lại món quà mình đã tặng cho thằng cháu lão ăn xin nghèo khổ. Cậu thấy xấu hổ vì những điều mình đã làm, nhưng vì sự ích kỷ và cái tôi quá lớn, cậu đã chần chừ để nói ra một lời xin lỗi. Đến khi nhận ra, cậu đi tìm lại đứa cháu lão ăn xin, nhưng nó không còn ở đó nữa …

Chúng ta thường hối hận vì những điều mình chưa làm hơn là những điều mình đã làm. Nhưng dưới nhịp sống hối hả của xã hội bây giờ, người ta quá vội vã, quá bận rộn để dừng lại nói một lời xin lỗi. Và càng trưởng thành, người ta càng coi trọng cái tôi của bản thân, người ta ích kỷ hơn, nghĩ cho bản thân nhiều hơn, nghĩ cho người khác ít đi. Nhưng những lỗi lầm sẽ ám ảnh và khiến chúng ta day dứt mãi nếu chưa một lần được nói ra, chưa một lần nhận được sự tha thứ.

Thế giới không chỉ được nhìn qua đôi mắt

          Để ghi nhớ một khuôn mặt, một dáng hình, để phân biệt được màu sắc, để phân biệt sáng tối … chúng ta dùng đôi mắt. Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Nhưng thế giới mà Nguyễn Ngọc Thuần mang tới, rộng lớn hơn, thi vị hơn. Thế giới ấy phải được cảm nhận từ mọi giác quan.

“Bạn hãy tưởng tượng, một buổi sáng mờ sương. Bạn vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ và bạn chợt hiểu khu vườn nói gì. Bạn hiểu bây giờ là mùa gì và bông hoa nào đang nở, tên gì. Từng tiếng bước chân trong vườn, bạn biết chính xác người có bước chân đó cách xa bạn bao nhiêu mét. Bạn còn biết tiếng chân đó là của ai, bố hay mẹ.”

Những điều đó thật thú vị biết bao. Bạn không chỉ cảm nhận thế giới mình đang sống qua những ánh nhìn nữa. Thế giới ấy trở nên sống động hơn, tràn đầy hương vị và âm thanh. Bạn sẽ nhận ra rằng, bạn hoàn toàn có thể cảm nhận thế giới xung quanh mà không cần nhìn chúng qua đôi mắt. Bạn cảm nhận chúng bằng trái tim và mọi giác quan trên cơ thể mình.

Và điều ấy biết đâu sẽ mang đến cho bạn một bất ngờ nào đó mà chính bạn cũng chẳng thể đoán định trước. Như cách cậu bé trong câu chuyện đã cứu được người bạn thân nhất của mình suýt chết đuối dưới con sông sau nhà nhờ có thể nghe âm thanh từ khoảng cách rất xa.

Khi ta yêu mến một người nào đó, ta không chỉ yêu gương mặt, dáng hình của người ấy. Ta sẽ yêu luôn cả âm thanh từ cái tên của người đó nữa. Bạn đã bao giờ gọi tên một người chỉ vì thích được nghe âm thanh phát ra từ cái tên đó chưa? Hay khi có một ai đó luôn để lại một món quà nhỏ cho người đến lớp sớm nhất, chẳng ai tìm ra người lạ mặt đó là ai. Nhưng bạn nào cũng luôn cố gắng đi học thật sớm và rồi trong lớp, ai cũng trở thành người lạ mặt với những quả ổi, viên kẹo giấu dưới gầm bàn. Chúng ta có cần biết mặt người lạ mặt đầu tiên không? Bố đã nói, “Khi biết món quà của ai, ta sẽ yêu người đó mà không yêu những người khác. Khi nhận một món quà không biết ai gởi, con sẽ yêu tất cả những người con quen.”

          Được sáng tác từ tâm hồn của một người họa sĩ, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ ngoài những câu chuyện trẻ thơ đẹp đến thuần khiết, ngoài những bài học giản dị khiến người lớn cũng thật sự được thức tỉnh … Cuốn sách mang theo trong đó những nét màu bình yên, lúc vui tươi khi lại trầm lặng của một vùng quê Việt Nam yên bình. “Đọc xong ngẩn ngơ lâu lâu. Văn phong đẹp, trong vắt. Người đọc soi vào đấy, thấy cả những ao ước tuổi thơ mình” (Nhà văn Hồ Anh Thái).

Leave a Reply