Xách Ba Lô Lên Và Đi : Đừng Chết Ở Châu Phi

Nếu tập 1 ” Xách ba lô lên và đi : Châu Á là nhà. Đừng khóc!” khiến người đọc say mê với những cung đường đầy phiêu lưu của của gái tuổi 20 mộng mơ, thì sự liều lĩnh của cô gái này trong tập 2 sẽ khiến bạn như đang được chứng kiến những thước phim hành động đầy gay cấn trên hành trình đi dọc Châu Phi.

Sau hành trình khám phá châu Á, bỏ qua những lời cảnh báo từ anh bạn thân Asher, Huyền Chip lấp đầy ba lô bằng những can đảm và bắt đầu chuyến đi Châu Phi của mình. Đọc những dòng tâm tư của cô trong lời mở đầu cuốn sách, có thể bước đầu mường tượng về hành trình đầy bất ngờ này.

“Châu Phi với tôi là một châu lục của những cảm xúc vô cùng mãnh liệt. Chưa bao giờ tôi thấy yếu đuối như ở Châu Phi: Cô đơn đến cùng cực, thể chất suy sụp, bị đói, bị bỏ rơi, bị ám ảnh với căn bệnh thế kỷ. Chưa bao giờ tôi thấy đơn độc như khi bị sáu thanh niên cầm dao dí vào cổ cướp hết đồ đạc mà xung quang mọi người chỉ giương mắt nhìn. Chưa bao giờ tôi thấy tức giận như khi những hủ tục trọng nam khinh nữ vẫn đầy rẫy khắp nơi, quan niệm cho rằng người nước ngoài nào cũng là túi tiền di động luôn thường trực trong suy nghĩ của họ. Cũng chưa bao giờ tôi muốn đấm vào mặt ai nhiều như người ta khi người ta cứ khăng khưng bảo tôi là người Trung Quốc”.

Đó là những khó khăn mà cô gái trẻ chưa bao giờ tưởng tượng mình có thể gặp phải trên những cung đường, thậm chí những thách thức đã trở thành nỗi ám ảnh. Tuy nhiên, với sức trẻ, đam mê khám phá, một chút máu liều và nhiều can đảm, Huyền Chip vẫn tiếp tục những hành trình mới khi vượt qua những cam go cũ.

Những bước chân đầu tiên ở châu Phi và câu chuyện du lịch hóa các bộ tộc truyền thống

Huyền Chip bắt đầu với Châu Phi bằng chuyến bay đến Addis Ababa, thủ đô của đất nước Ethiopia.

Nơi đây, lần đầu tiên cô gái trẻ biết phân trâu bò khô hòa nước sẽ có mùi như thế nào, lần đầu tiên cô ăn món đặc sản “thịt sống mềm mềm lạnh lành”, lần đầu tiên cô đứng giữa những người nói thứ ngôn ngữ cô không biết, cách ăn mặc và kiểu tóc cô chưa từng quen.Và cũng tại đây, cô chứng kiến nhiều bộ tộc truyền thống của châu Phi đã bị đồng tiền hóa, du lịch hóa.

Đó là hàng trăm người làng Konso bao vây lấy cô để đòi tiền vé vào làng, đòi tiền chụp từng bức ảnh. Mỗi đứa trẻ, khi có người lạ vào làng đều túm áo và nói: “Money, money”. Đó là bộ tộc Mursi với hũ tục đeo đĩa môi, biến phụ nữ thành một đặc điểm hút khách du lịch. Hơn thế, mặc dù ngày nay các cô gái Mursi được quyết định có rạch môi hay không, họ vẫn lựa chọn vì đây là cách dễ nhất để kiếm tiền mà không phải lao động.

Nghi lễ “đánh vợ” trong lễ nhảy bò của người Banna Châu Phi cũng gây ra nhiều tranh cãi cho người ngoài cuộc. Theo đó, người phụ nữ tự nguyện chịu đánh để chứng tỏ tình yêu và sự hy sinh của họ cho cậu bé nhảy bò. Tấm lưng càng nhiều sẹo, địa vị của người phụ nữ càng cao tròn xã hội. Những người phụ nữ thì hết sức tự hào về vết sẹo của mình.

Và cũng như nhiều nơi khác, hủ tục trọng nam khinh nữ còn tồn tại ở nhiều bộ tộc của châu Phi.

Có thể nói, du lịch đã trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của nhiều quốc gia, tuy nhiên việc du lịch hóa không đúng mực khiến nhiều giá trị truyền thống bị mai một, hình ảnh về các cùng đất vốn tươi đẹp, yên bình trở nên xấu xí. Sapa của Việt Nam là một ví dụ khá điển hình. Để thay đổi vấn đề này, bản thân du khách phải tự ý thức được rằng khi họ sẵn sàng trả tiền thì có người sẵn sàng nhận, vì vậy nếu có thể, khi khám phá những vùng đất mới “không để gì lại ngoài dấu chân”.

Hành trình đi nhờ xe dọc Châu Phi nhiều cảm xúc và trái tim người Châu Phi rộng mở

Có thể nói, không ít người trẻ đã “ xách ba lô lên và đi ”, nhưng mỗi người có những cách đi khác nhau và những hành trình trọn vẹn theo những cảm nhận khác nhau. Với hành trình của Huyền Chip, người đọc sẽ được trải qua đủ các cung bậc cảm xúc, có khi được đẩy lên đến tột cùng.

Sau chuyến phiêu lưu tại Ethiopia, Huyền Chip quyết định rời khỏi bằng quyết định đi nhờ xe dọc Châu Phi. Trên hành trình này, cô gái trẻ đã gặp muôn vàn khó khăn nhưng cũng được đối đãi chân thành từ rất nhiều người tốt và học tập được vô cùng nhiều điều trong cuộc sống.

Đó là cảm giác đơn độc khi bị cướp dí dao vào cổ, lấy hết đồ đạc nhưng không ai giúp đỡ. Là khi trong túi không còn tiền để mua đồ ăn, là khi bị quỵt tiền công sau nhiều tiếng làm việc. Là nỗi sợ hãi khi sống chung với AIDS. Là giây phút thở phào vì đã an toàn đi qua được con đường nguy hiểm tới châu Phi từ Moyale đến Isiolo – con đường mà tất cả các phương tiện đi qua phải có bảo vệ với súng đi kèm. Là những ngày với công việc tẻ nhạt trong sòng bài mà những người chơi ở đó đều nghĩ cô là “gái làm tiền”.  Là sự bất lực khi bị mắc kẹt giữa châu Phi nguy hiểm vì không có đủ tiền mua vé để trở về Việt Nam.

Nhưng trong hoàn cảnh này, cô gái trẻ nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đấu tranh và sinh tồn như những người nơi đây vẫn làm. Chính sự mạnh mẽ và lòng can đảm này đã mang đến cho Huyền Chip nhiều may mắn, nhận được nhiều sự giúp đỡ.

Mà trước tiên, phải kể đến những người lái xe tốt bụng đã luôn sẵn sàng cho cô đi nhờ xe. Những người đã chia sẻ một phần ngôi nhà cho cô ở nhờ. Những người phải lo toan từng bữa ăn nhưng vẫn vui vẻ để cô ở cùng. Một người đàn ông Kenya chở cô đi đổi tiền, đưa về Ethiopia để lấy dấu xuất cảnh rồi chở cô về Kenya để làm visa, sẵn sàng mời cô ăn ngon và giúp cô trả tiền phòng khi những đồng tiền cô còn trong túi rất ít ỏi. Những giây phút hạnh phúc khi được người địa phương mời về nhà dự tiệc năm mới. Những ngày bình yên ở Lamu câu cá, tắm biển được sống trong sự yêu quý của vợ chồng anh giáo viên,…

Cuốn sách tuyệt vời về tình yêu, tình thương, tình bạn

Tình bạn giữa Huyền Chip và anh bạn Asher là mối quan hệđáng ngưỡng mộ, khi hai người vốn ở hai đất nước khác nhau, giọng nói, ngữ điệu và văn hóa khác nhau. Nhưng Asher không chỉ cho cô gái trẻ ở nhờ nhà mình mà luôn đồng hành cùng cô, đưa ra nhiều lời khuyên trên suốt hành trình đi dọc châu Phi bởi anh là người từng trải.

Xách ba lô lên và đi ” nói chung và tập 2 nói riêng là những cuốn sách tuyệt vời về những giá trị cuộc sống. Đôi khi chỉ là những điều đơn giản, những hành động giúp đỡ nhỏ, những mẫu đối thoại vui nhưng lại sâu lắng đến lạ thường. Tình người, tình thương, tình bạn được khắc họa rất mộc mạc, chân thành.

Đọc “ Xách ba lô lên và đi ” tập 2: “Đừng chết ở châu Phi” bạn cũng cảm nhận rõ nỗi buồn, nỗi cô đơn của người lữ khách, đến rồi đi, dù có yêu thương mảnh đất, con người ở đó bao nhiêu cũng phải chia xa vì những hành trình dài phía trước. Thậm chí là chia li mãi mãi vì người bạn xấu số đã ra đi.

Và đi là để trở về. “Mỗi ngày là một cuộc hành trình, và cuộc hành trình bản thân nó chính là nhà”. Huyền Chip đã dẫn câu nói nổi tiếng của Matsuo Basho cho quyết định trở về của mình sau quãng thời gian khó khăn đến kiệt sức nhưng cũng hạnh phúc và nhiều trải nghiệm ở châu Phi. Nhưng trở về không có nghĩa là dừng lại. Cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm, lựa chọn thực hiện những điều có ích trong xã hội sau khi tạm thời ngưng cuộc hành trình của Huyền Chip là điều vô cùng đáng quý, đáng ngưỡng mộ ở một người trẻ tuổi.

Đôi nét về tác giả

Huyền Chip, tên thật là Nguyễn Thị Khánh Huyền, sinh ra và lớn lên ở quê lúa Hải Hậu, Nam Định. Sau khi học xong cấp ba, cô không thi đại học mà dành thời gian đi vòng quanh thế giới. Kết thúc chuyến đi, cô quyết định quay trở lại trường học. Hiện tại, cô vừa hoàn thành chương trình đại học và thạc sĩ, chuyên ngành Trí tuệ nhân tạo, tại Đại học Stanford (Mỹ). Cô di chuyển giữa Mỹ, Anh, và Việt Nam, dành thời gian viết lách và làm nghiên cứu.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Phan Xâm

Leave a Reply