“Yêu thôi, sao phải cưới?”

Lâu nay, nhiều người trong chúng ta quan niệm tình yêu đích thực phải đi đến hôn nhân, một cái đám cưới là cái kết viên mãn cho một cuộc tình. Vì vậy, khi lướt qua danh mục sách trên Waka, cái tên “Yêu thôi, sao phải cưới?” đã ngay lập tức thu hút được sự chú ý của tôi.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuốn sách nằm trong tốp 100 sách bán chạy của tháng 5 trên Fahasa.com, là tuyển tập những truyện ngắn về tình yêu – cảm xúc đẹp đẽ và nhiều khao khát của con người, cảm xúc đi cùng tuổi trẻ, cảm xúc có thể làm chúng ta hạnh phúc hoặc đau đớn nhưng lại giúp chúng ta sống có ý nghĩa hơn.

Đọc “Yêu thôi, sao phải cưới?”, chúng ta sẽ thấy muôn mặt của tình yêu. Có những tình yêu đơn phương, dù con tim chỉ đứng bên một chiều thương nhớ nhưng họ vẫn trân trọng và lưu giữ trong kí ức những năm tháng thương thầm một bờ vai.

Có những chuyện tình dang dở, đầy nuối tiếc, chỉ có thể yêu, không thể ở bên nhau. Có những mối tình chưa kịp cất lời nhưng lại là mối tình khắc cốt ghi tâm mà có lẽ suốt cuộc đời này sẽ không bao giờ quên. Và cũng cả những tình yêu đẹp, hai người đến với nhau vì yêu, vì thương, ở bên nhau không cần một đám cưới. Các tác giả đã kể lại những chuyện tình chân thật, giản dị nhưng cũng đủ để đánh thức trong tim mỗi người rất nhiều những cung bậc cảm xúc.

Một buổi sáng cuối tuần rỗi rãi, ngồi nhâm nhi ly cafe và đọc “Yêu thôi, sao phải cưới?” để con tim lắng đọng trong những cảm xúc mà mình chưa bao giờ trải nghiệm, để cảm nhận những thông điệp nhẹ nhàng mà cuốn sách muốn nhắn gửi:

Thì ra thương thầm một người cũng là một loại hạnh phúc”.

“Mọi con tim lựa chọn đứng bên một chiều thương nhớ dường như đều có trong mình những tổn thương đã vô tình găm quá sâu vào tận tiềm thức, chẳng thể xóa nhòa. Ấy thế nên, con tim ấy mới chọn “đơn phương” chọn đứng từ xa, chọn cười thầm mỗi lần chạm mặt nhau trong tâm trí, lặng lẽ vẽ ra trong đầu biết bao khung cảnh lãng mạn bên nhau, để rồi cười thầm, để rồi mãn nguyện đôi phần vì cũng đã được sống trọn cuộc tình mộng mơ trong tâm tưởng… Nhiêu vậy thôi có lẽ cũng đã đủ cho những kẻ sợ yêu không cảm thấy bị số phận bỏ rơi trên con đường tình duyên trắc trở”.

“Có duyên sẽ gặp lại

Có nợ sẽ tìm về

Đủ yêu… sẽ bên nhau mãi mãi”

“Hôn nhân thiêng liêng lắm nhưng đừng bao giờ áp lực về nó. Một người độc thân vẫn có thể không ngừng yêu và hạnh phúc, nhưng một người không được yêu thì có hôn nhân vẫn chẳng thể tìm thấy hạnh phúc của đời mình. Yêu là yêu thôi! Đâu cần phải cưới”

Đọc “Yêu thôi, sao phải cưới?”, ta tự hỏi tình yêu là gì mà lại có thể khiến cho người ta đánh mất thanh xuân, đánh mất chính mình chỉ vì một chữ “yêu” nhưng ta cũng chợt nhận ra tình yêu trước hết là chuyện của con tim nên nó có những lí lẽ riêng mà lí trí không thể lí giải được như tình cảm phức tạp của nhân vật tôi trong “Gã”: Về lý mà nói, một kẻ như tôi sẽ chẳng bao giờ chọn gã cho tương lai của mình. Gã  bất ổn, vô định, chơi vơi như một cuộc đời cận tử bị kéo ngược lại nhân gian. Thế nhưng bằng một cách khó hiểu nào đó, chỉ cần gã xuất hiện, tôi sẽ tự nguyện đóng băng cuộc đời mình lại vài ngày, chỉ để đổi lấy sự lơ lửng, chơi vơi ấy bên gã, mặc cho những trống rỗng, cô độc có dội lên và vây chặt lấy tôi sau đó vài ngày”. Đó chính là sự bí ẩn không thể cắt nghĩa của tình yêu.

Xuân Diệu đã nói “Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo, hãy để tuổi trẻ nói hộ tình yêu“. Tình yêu luôn gắn liền với tuổi trẻ, là tình cảm không thể thiếu trong quãng đời thanh xuân  tươi đẹp của mỗi người. Bởi vậy, “Yêu thôi, sao phải cưới?” cũng muốn nhắn gửi tới độc giả đặc biệt là những con tim đã từng tổn thương vì “yêu”:

 Tuổi trẻ nào thì cũng chỉ một thời, một thời rồi qua đi, chẳng thể nào trở lại. Vậy nên trọn vẹn với lòng mình, yêu và được yêu, đau hay chăng bị đau, cũng chỉ là cơn gió nhẹ, thoảng qua thổi mát quãng đời thanh xuân căng tràn nhựa sống. Vì vậy, hãy cứ yêu đi cho dù là yêu chỉ để yêu”.

Ai rồi cũng phải quên đi mất mát để tiếp tục sống.

Vết thương trong tim dù nhói đau đến mấy cũng có lúc phải dịu đi để bắt đầu những ngày vui.

Hóa ra, khi trải qua mối tình dở dang ta lại tự thấy mình trưởng thành, biết trân trọng từng khoảnh khắc mình đang sống.

Hóa ra, hạnh phúc không nằm ở cái kết cuối cùng ta hướng tới, mà ở suốt dọc đường ta còn nắm tay nhau bước đi.

Hóa ra, con đường mà hai ta sóng đôi chẳng cần đến lễ đài, thiệp hồng vẫn trọn vẹn, ngọt ngào hạnh phúc.

Hãy cứ lạc quan theo tinh thần “Yêu thôi, sao phải cưới?” để tận hưởng cuộc đời tươi đẹp bạn nha!

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Phượng Phạm

One Response

  1. Minh Quân

Leave a Reply