Hạnh Nhân – Câu Chuyện Của Một Đứa Trẻ Với Chứng Khuyết Tật Cảm Xúc

Hạnh Nhân Book Cover Hạnh Nhân
Sohn Won Pyung
Hà Lê

Hạnh nhân như một thông điệp nhắc nhở chúng ta về tình người trong xã hội. Chúng ta dễ dàng hùa theo đám đông, chế giễu những số phận bất hạnh nhưng lại quên rằng, hơn bất cứ ai hết, họ là là người cần được yêu thương, chia sẻ và cảm thông nhất.

Hạnh nhân được viết bởi Sohn Won Pyung, là cuốn sách dành cho thiếu niên bán chạy nhất Hàn Quốc. Và theo như mình tìm hiểu, cuốn sách này đã xuất sắc giành được giải thưởng Văn học thiếu niên lần thứ 10 của nhà xuất bản Changbi, đến nay đã bán được hơn 20 vạn bản.

Mua sách trên Fahasa

Mua sách trên Tiki

Tôi có hạt hạch hạnh nhân. Bạn cũng có. Cả những nguời mà bạn trân trọng nhất hay căm ghét nhất cũng đều sở hữu hạch hạnh nhân. Nhưng không một ai có thể cảm nhận được. Chỉ biết rằng có một thứ như vậy tồn tại.

Yoon Jae – Bất Hạnh Liên Tiếp Ập Đến

Hạnh nhân xoay chung quanh Yoon Jae, một cậu bé bị mắc căn bệnh Alexithymia (khuyết tật cảm xúc) hiếm gặp. Yoon Jae có một hạnh nhân nhỏ bất bình thường ở trong đầu, và nó làm cho Yoon Jae không thể cảm nhận được và mất khả năng diễn đạt cảm xúc. Nhưng thật may mắn, ở bên cạnh em là bà và mẹ, những người luôn dang rộng vòng tay bảo bọc, yêu thương và giúp em học cách cảm nhận.

Thế rồi, vào chính sinh nhật Yoon Jae, một tai nạn không may đã cướp đi sinh mạng của bà và khiến cho mẹ lâm vào cuộc sống thực vật. Yoon Jae đã chứng kiến tất cả nhưng không thể nào cảm nhận được sự mất mát quá đỗi ấy. Em không thể buồn, khóc, hận hay bộc lộ một cảm xúc nào cả… Bà mất, mẹ bị bệnh, Yoon Jae phải một mình đối diện với cuộc sống khắc nghiệt, những lời nói, chỉ trỏ đây miệt thị, xa lánh của bạn bè, của người lớn…

Sự Ấm Áp Đến Từ Bạn Bè Và Cả Người Lạ

Và rồi, Gon và Do Ra xuất hiện, cùng với em dần dà trở thành những người bạn tuyệt vời nhất của nhau. Gon tính tính xốc nổi, dễ dàng mất khống chế và bộc lộ cảm xúc. Do Ra mạnh mẽ, yêu điền kinh hơn bất cứ điều gì. Tình cờ gặp gỡ, san sẻ cùng nhau, Yoon Jae, Gon và Do Ra, ba mảnh ghép với những số phận bất hạnh, ấy lại hợp nhau đến lạ. Trên hành trình lấy lại cảm xúc ấy, Yoon Jae còn có sự giúp đỡ hết sức tận tình của tiến sĩ Shim và Giáo sư Yoon… và thật hạnh phúc làm sao, Hạnh nhân đã có một kết thúc đẹp và hạnh phúc cho Yoon Jae.

Hạnh nhân được Sohn Won Pyung viết dưới lời kể của Yoon Jae. Qua từng trang sách, chúng ta như thấy được sự trưởng thành, chững chạc hơn của em, và đặc biệt đó là sự từ từ đánh thức của những cảm xúc đã ngủ quên trong Yoon Jae. Thực ra, có nhiều phân đoạn, mình cảm thấy hơi không thích Yoon Jae lắm vì tại sao em ấy lại có thể vô cảm đến như vậy, nhưng rồi, mình chợt nhận ra, đây là nỗi bất hạnh không mong muốn của em, mình lại cảm thấy thương và xót xa cho Yoon Jae nhiều hơn.

Trong sách có rất nhiều khoảng trống. Giữa các từ cũng có khoảng cách và giữa các dòng cũng vậy. Tôi có thể bước vào trong đó để ngồi hay đi bộ, hay thậm chí viết ra cả những suy nghĩ của mình.

Lời Kết

Hạnh nhân là hành trình lớn lên và đánh thức những xúc cảm bị ngủ quên của Yoon Jae, một cậu bé bất hạnh nhưng nghĩa khí và tốt bụng. Hơn hết, đó là câu chuyện về tình yêu thương gia đình bất tận. Một người mẹ, người bà không vì căn bệnh của con, của cháu mà hắt hủi, ghét bỏ và thay vào đó là tình thương bao la, bất diệt. Là tình bạn chân thành xuất phát từ trái tim, không vụ lợi. Những người bạn cùng khát khao, cùng giúp đỡ và quý mến lẫn nhau. Đó còn là tình làng nghĩa xóm, tình người ấm áp giữa xã hội đầy toan tính, ích kỷ này…

Hạnh nhân như một thông điệp nhắc nhở chúng ta về tình người trong xã hội. Chúng ta dễ dàng hùa theo đám đông, chế giễu những số phận bất hạnh nhưng lại quên rằng, hơn bất cứ ai hết, họ là là người cần được yêu thương, chia sẻ và cảm thông nhất. Tuy Hạnh nhân là cuốn sách nhỏ viết về lứa tuổi thiếu niên, nhưng nội dung và ý nghĩa thì không hề tầm thường chút nào. Và mình nghĩ, dù chúng ta là ai, ở bất kỳ độ tuổi nào thì Hạnh nhân vẫn là sự lựa chọn đúng đắn cho kệ sách của mình.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: