Chết Bởi Giả Tạo – Sinh Ra Là Một Nguyên Bản, Đừng Chết Như Một Bản Sao

“Hạnh phúc là để cảm nhận, không phải để thể hiện.

Cuộc sống là để trải nghiệm, không phải để toan tính.

Tình cảm là để kết nối, không phải để thử nghiệm.

Cha mẹ là để hiếu thuận, không phải để đòi hỏi.

Bạn bè là để chia sẻ, không phải để so bì.

Người thân là để chăm sóc, không phải để tổn thương.

Tiền bạc là để chi tiêu, không phải để đo lường.

Công danh là để cống hiến, không phải để khoe khoang.

Vật chất là để sử dụng, không phải để phô trương.

Tin tưởng là để chắc chắn, không phải để áp lực…”

Bạn có bao giờ nghĩ, buông bỏ nụ cười xuống bạn là ai trên cuộc đời này? Có lẽ khi đọc xong câu hỏi này chắc bạn cũng giật mình giống tôi. Chợt nhận ra không biết rằng, mình có quá vô tâm với bản thân hay không, hay tự bản thân mình thay đổi từng ngày mà mình không nhận ra… Chết Bởi Giả Tạo là một trong hai cuốn sách của tác giả Phạm Sỹ Thanh, một lần nữa để lại dấu ấn riêng trong lòng bạn đọc, với lối viết ấn tượng, lời văn hùng hồn, dồn dập, đanh thép tác giả đã đưa đến giới bạn đọc cách nhìn khách quan nhất về bản chất thật của con người, thành công phơi bày một thực trạng phổ biến của xã hội.

Chết Bởi Giả Tạo được xuất bản vào 2020, do công ty Skybooks phát hành, là một trong những cuốn sách hot, và được các bạn trẻ săn đón nhiều nhất trên thị trường sách hiện nay.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Ngay từ tên sách Chết Bởi Giả Tạo, chắc có lẽ bạn cũng đoán ra Phạm Sỹ Thanh muốn truyền tải điều gì đến với chúng ta. Đó là việc ngưng sống lối sống giả tạo, trân trọng giá trị của bản thân hiện tại, sống cho chính mình, đừng sống cho người khác.

Hầu hết con người ta thích được cái cảm giác gọi là công  nhận, thành tựu, buộc mọi người phải đổ dồn sự chú ý về mình, vì thế ta chú trọng cái gọi là hình thức, hay những tấm hình đẹp nhất để làm thỏa mãn ánh nhìn của người khác, để rồi một lúc nào đó bạn nhận rabản thân là một cái vỏ rỗng.

Xã hội ngày càng phát triển kéo theo đó hàng loạt vấn đề trên mọi lĩnh vực. Phạm Sỹ Thanh không chú trọng, khai thác sâu vào các lĩnh vực đó, mà ông coi trọng vào nguồn vốn lớn nhất của xã hội hiện nay đó là con người, tác giả đã đưa ra cái nhìn chân thật nhất về nội tâm của mỗi người khi bị lối sống giả tạo đeo bám.

Phạm Sỹ Thanh đã từng nói “Ai cũng muốn được công nhận, được nổi bật, được thoải mái. Tuy nhiên, thay vì cố gắng làm việc, phấn đấu để đạt được những điều đó, không ít người lại tự tô vẽ những hình ảnh đẹp đẽ để làm thỏa mãn nhất thời cái gọi là “hữu danh vô thực

Chúng ta – không có ngoại lệ – ai cũng rất dễ trở thành “số ít” mang cái mặt nạ giả dối ấy. Bởi sự thật, giống như ánh sáng, làm người ta chói mắt. Sự giả dối lại giống như ánh chiều tươi đẹp, là cái mà số đông muốn nhìn, là những điều người khác muốn nghe và muốn tin”.

Cuốn sách chỉ ra nhiều khía cạnh, tựa như bề chìm của tảng băng mà ta không nhìn thấy, với luận điểm rõ ràng và dẫn chứng cụ thể, giúp bạn hình dung được biểu hiện bề ngoài và bản chất con người khi sống chung với lối sống giả tạo. Nhất là cuộc sống hiện nay, con người ta trở nên dễ dàng sống giả tạo hơn bao giờ hết, trong công việc bạn là con người khác, tình thân hay bạn bè đều không thoát khỏi. Bản thân chúng ta trở nên giả tạo lúc nào cũng không biết. Điều tồi tệ hơn nữa là bạn không biết mình đang sống giả tạo như thế nào?

Có những lúc bạn cho rằng những điều giả tạo giả dối là bình thường, dần dần con người ta coi chúng là lối sống, là thứ tất yếu, cho phép ta sống chung với những điều ấy, thế rồi giá trị của chính bản thân, giá trị đạo đức của con người sẽ đi về đâu?

Không có gì nguy hiểm hơn thói giả dối, không có gì đưa chúng ta đến sự tàn lụi chắc chắn hơn thói giả tạo. Trung thực hay là chết? Câu trả lời của mỗi người sẽ là câu trả lời cho tương lai, cho vận mệnh của dân tộc”

Cũng như những con sò không thể sống thiếu lớp vỏ, khi đã chọn vỏ bọc để dựa dẫm, để tồn tại, con người sẽ không thể sống thiếu vỏ bọc. Nhưng nếu tỉnh táo nhìn nhận, bạn sẽ hiểu rằng, chỉ khi cất đi vỏ bọc của chính mình, chúng ta mới có thể nhìn ngắm thế giới tươi đẹp bên ngoài.

“Con sò đâu thể ngắm nhìn rạn san hô nếu quanh năm chỉ nằm im trong lớp vỏ đóng kín!”

Vốn dĩ nói sò nó bao bọc bản thân như vậy, vì thực chất bản thân nó rất yếu và mềm, dễ bị tổn thương khi mất lớp vỏ bên ngoài. Con người ta cũng chính là sò, sợ bản thân tổn thương, không có can đảm đói diện với thực tế, thích sự nịnh nọt, bất bình với những lời nói thẳng, họ giấu mình trong vỏ bọc, bản thân lại cảm thấy an toàn, cứ thể vỏ bọc lại càng dày hơn, còn con người bên trong lại yếu đuối hơn.

Cuốn sách Chết Bởi Giả Tạo xoáy sâu vào vấn đề đạo đức, nó ranh giới để con người dù có lúc thoải mái, buông thả nhưng không đánh mất lương tri, là thứ giữ phần người chúng ta lại không để phần con lấn mất.

Cuộc sống khó khăn đòi hỏi mỗi người tự biết bảo vệ mình, vì thế họ đeo lên mình bộ mặt giả tạo để sống, đừng tìm kiếm thành công một cách giả dối, đừng mong thành công đến một cách chóng vánh, càng như thế ta càng đánh mất bản thân một cách nhanh chóng. Đừng vì suy nghĩ mình và mọi người không công bằng, mà cố gắng giành những gì không là của mình bằng mọi cách.

Công bằng chỉ đến khi bạn chấp nhận vị trí của mình, nỗ lực rút ngắn khoảng cách với kẻ sinh ra đã ở vạch địch. Dừng ngụy biện cho sự giả tạo, đừng ngụy biện cho sự hơn thua.

“Đừng tìm kiếm sự thành công, chúng ta hãy tìm kiếm những phẩm chất đưa con người đến với thành công”.

Chết Bởi Giả Tạo lại một lần nữa thức tỉnh con người, sống thật với bản thân, sống thật với giá trị của chính bản thân khi sinh ra, đừng để cuộc sống đánh mất bản ngã của bản thân.

Dù sao vẫn có thể thay đổi tương lai, hãy thay đổi bản thân của hiện tại. Đừng để cái giả tạo ấy mài mòn và giết chết. Mong sao sau này bạn có thể sống như những gì bạn mong muốn, không có điều gì muộn phiền, không có điều gì tiếc nuối và không có điều gì phải hối hận.

“Khi người ta còn tay trắng, cuộc sống gọi là hưởng thụ chỉ là sống ảo”

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: