Bad Luck – Thích Thì Nguyền Rủa, Không Thích Thì Nguyền Rủa

Tớ chỉ giả sử thế này thôi nhé! Nếu một ngày đột nhiên bố mẹ cậu dội xuống một quả bom khổng lồ rằng cậu là người có siêu năng lực nguyền rửa người khác, cậu sẽ cảm thấy thế nào? Phải tớ thì tớ sẽ ngay lâp tức lên danh sách đủ 7749 đứa kẻ thù cùng 7749 cách nguyền rủa sáng tạo nhất, đồng thời tiện tay nguyền cho người than bạn bè đếm tiền mỏi tay, không bao giờ ế. Buồn một nỗi bố mẹ tớ chẳng nói gì với tớ cả, người duy nhất tớ biết có được loại năng lực bá đạo ấy là Chi An – Nữ chính của bộ truyện tranh Việt Nam tớ mới tậu về gần đây – Bad Luck.

Nhớ hồi đầu tiên tớ nhìn thấy bộ Bad Luck này, tớ còn dè bỉu nét vẽ của nó đủ điều. Vốn là người theo chủ nghĩa yêu bằng mắt, nét vẽ đơn giản và có phần nghệch ngoạc của Bad Luck dường như không hợp gu tớ lắm, đã thế một tập truyện của đắt như quỷ, mấy đợt Sale cũng chẳng thấy Comicola giảm giả nên tớ đã chẳng thèm mua làm gì. Của đáng tội, chỉ vài ngày sau cái suy nghĩ ấy tớ đã bị nghiệp quật cho không trượt phát nào. Chỉ sau một vài trang đọc thử trên Tiki, tớ đã ngay lập tức dốc hết sạch đống Tiki xu đã ki cóp bấy lâu vào 3 tập truyện này, hóng truyện về từng ngày, ngấu nghiến đọc ngay buổi tối hôm đó và suýt nữa thì vỡ bụng vì cười. Đến lúc đó thì art xấu cũng thành art đẹp, những nhân vật mà tớ từng bĩu môi chê bai ngoại hình nay cũng trở thành mỹ nam tuấn nữ hết. Đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Không hề lòng vòng, Bad Luck mở đầu bằng một câu chuyện đơn giản và trực tiếp, khi nữ chính Chi An được bố mẹ thông báo về năng lực nguyền rủa của cô ngay trong ngày sinh nhật. Tiếp sau đó là hàng loạt những rắc rối trời ơi đất hỡi do năng lực vừa bá đạo lại vừa dở hơi này mang lại. Chẳng rõ là cố ý hay vô tình, hay xuất phát từ yêu cầu của cốt truyện mà ở phút ban đầu, những logic thông thường hầu như đều bị loại bỏ sạch sành sanh. Nhờ vậy mà tớ cũng nhanh chóng thu vén hết đầu óc ưa xăm soi cắc cớ của mình lại một chỗ, thỏa sức tận hưởng một câu chuyện mà cứ hai ba trang lại đến một plot twist, hai ba dòng lại vướng phải chỗ buồn cười. Cách tác giả chọc cười cũng rất duyên dáng và bất ngờ, khiến tớ không biết đường nào mà đỡ, chỉ biết ôm ngực thở dốc sau mỗi đợt luyện cơ mặt cơ bụng đến co thắt. Truyện mới ra đến tập thứ ba, tớ nghĩ nếu tác giả cố gắng duy trì sự mặn mòi từ da dẻ thế này, có khi đọc hết bộ truyện thì tớ giảm được mấy phân vòng eo cũng không biết chừng.

Tuy bắt đầu bằng những câu chuyện đơn giản, mang hơi hướm slice of life nhưng tác giả của Bad Luck lại không muốn chỉ dừng lại tại đó. Giống như một quả cầu tuyết vậy, sau một bước ngoặt định mệnh đến với Chi An và các bạn của cô, hướng triển khai của cốt truyện đã từ từ được hướng sang một lối đi khác hẳn, có phần tăm tối, phức tạp và đậm chất hành động hơn. Sự mặn mòi đậm hương biển cả vẫn còn đó, những nhân vật bẩn bựa tấu hài vẫn còn đó, nhưng các sự kiện xảy ra xung quanh họ đã không còn như trước nữa rồi.

Theo sự phát triển của câu chuyện, các bí mật dần dần được bật mí, những sự kiện trong quá khứ cũng xuất hiện đế giải thích cho những tình tiết tưởng như vô lý đùng đùng tớ đã gặp ở đằng trước. Mọi thứ lần lượt nối đuôi nhau mà được đeo thêm vẻ mặt “Tao không đơn giản như mày nghĩ đâu”. Tất nhiên, sự biến đổi đó vẫn được gói ghém cẩn thận trong một dáng vẻ lầy lội khó đỡ đã đồng hành từ những trang đầu tiên

Cách cốt truyện này đi đường quyền thực ra không phải là quá mới, tớ đã từng bắt gặp kiểu triển khai câu chuyện này trong không ít lần. Lấy ví dụ là bộ comic “Siêu nhân mì ăn liền” của Au Yao Hsing (Đừng cười cái tên nghe có vẻ xàm xí này nhé! Truyện hơi bị khá đấy!”), cũng mở đầu bằng những tình huống hài hước có phần xàm xí, rồi cứ thế mà ôm cua đem cái cốt truyện tỏa ra đủ hương, mắc mứu đủ thứ yêu hận tình thù, dây dưa với vô vàn âm mưu dương mưu có lớn có nhỏ.

Tớ không phải fan của kiểu phát triển như này, Slice of life vẫn là chân ái đời tớ hơn, nhưng cách mà Bad Luck mở rộng hướng đi không khiến tớ thấy đột ngột như “Siêu nhân mì ăn liền”. Nó khá mượt mà và hợp lý theo kiểu riêng của nó (Kiểu phi logic, nếu cậu hiểu tớ đang muốn nói gì). Thêm vào đó, nhưng bí ẩn mà tác giả đang đặt ra đã phần nào đánh động vào lòng hiểu kỳ của tớ, hiến tớ tức điên lên vì bị ngắt mạch truyện đúng lúc cao trào ở cuối tập 3, rồi lại lâm vào một cơn đau khổ nhè nhẹ khi nhận ra mình phải chờ tiếp tập 4. Về mặt đó thì tác giả đã thành công chinh phục tớ rồi.

Nhưng để làm nên sự mặn mòi của tác phẩm thì không chỉ có cốt truyện, dàn nhân vật trong Bad Luck cũng là một trong những điểm rất ăn tiền của tác phẩm này. Cả bốn nhân vật chính tuy không hẳn là kiểu nhân vật điển hình nhưng cũng khá quen thuộc. Chúng ta có một cô nữ chính ngốc nghếch đến khó tin (Gọi là “Ngốc” còn thấy thương thay cho chữ “Ngốc” nhưng lại mang trong mình nhiều bí mật, một cậu bạn thông minh biết ăn nói nhưng số đen hơn cả nhọ nồi, một cô lớp trưởng chất chơi người dơi và một cậu bạn khác là thiếu gia tài phiệt kiêm trùm đa cấp 24/7.

Cái tài của tác giả chính là việc có thể thổi vào những nhân vật điển hình đó nét riêng biệt, khiến ai cũng kịp để lại dấu ấn trong lòng người đọc, dù ít dù nhiều. Dàn nhân vật phụ tuy không phải là quá xuất sắc, nhưng vẫn có những nhân vật nổi bật, làm tốt nhiệm vụ gây hài cũng như support cho nhân vật chính phát triển. Thêm một lưu ý nho nhỏ nữa là câu chuyện tình yêu trong Bad Luck có chứa yếu tố LGBT, tuy là hợp gu tớ cực kỳ, nhưng tớ nghĩ mình cũng nên đặt một lời nhắc nhỏ bé xíu ở đây, đề tạo động lực cậu nào muốn nhảy hố cùng với tớ.

Tóm lại, nếu cậu sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền hơn một chút để ủng hộ một tác phẩm Việt Nam, tớ nghĩ Bad Luck sẽ không khiến các cậu phải thất vọng đâu. Ít ra thì với tớ, buổi tối được hòa mình vào ba tập truyện của Bad Luck tớ đã thấy vui vẻ cực kỳ.

p.s: Có một bất ngờ nho nhỏ là khi đọc truyện tớ đã tìm được nguồn gốc của cái Meme “Chết đi anh ơi, nhục quá làm sao sống nổi!” hơi bị trendy trên fb thời gian trước! Quả nhiên bộ truyện này không làm tớ thất vọng mà!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: